[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 54

Trước Sau

break

Anh bế cô trên tay, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Điều quan trọng nhất bây giờ chính là tìm đường ra, anh sợ rằng nếu chậm trễ thêm một chút nữa, sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của cô. Thân nhiệt của cô đã hạ xuống rất thấp rồi, toàn thân lạnh như băng. 

 

May mắn, trong lúc đang tìm đường ra thì vô tình gặp lại Phương Thừa Vũ, cậu và anh cũng không khá hơn bao nhiêu, hai người ướt như chuột lột vậy. 

 

Thừa Vũ cầm đèn pin điện thoại, cố soi đường để ra được đường lớn. Cũng không quá mất thời gian, bọn họ phóng thẳng ra được tới đường lớn, vừa hay có một chiếc taxi đi ngang qua. 

 

Tầm đó cũng đã 2 giờ khuya rồi. Anh gấp gáp bế cô lên xe nói: “Phiền chú đưa đến bệnh viện giúp tôi, hoặc trạm xá cũng được. Nhanh lên một chút, làm ơn đấy.” 

 

Chú tài xế taxi thấy liên quan đến mạng người, cũng rất nhiệt tình hỗ trợ. Trên xe, anh dặn chú tài xế tắt điều hòa trong xe đi, vì hiện giờ cơ thể của Chu Thượng Ngọc như viên đá đông vậy, anh ôm cô trong lòng, cố gắng sưởi ấm cơ thể của cô. 

 

Anh đưa đầu của cô về phía hõm cổ của mình, cố cảm nhận nhịp thở của cô, nhưng càng lúc càng yếu, thoi thóp như sắp không trụ được vậy. Thượng Quang lo lắng đến mức như ngồi trên đống lửa. 

 

Phương Thừa Vũ ngồi bên cạnh, cũng không biết nên làm gì, vì dù gì hiện giờ người cậu cũng ướt, cũng chẳng có gì khoác lên người của cô được cả. 

 

Sau khoảng 25 phút đi xe. 

 

Cuối cùng cũng đến một trạm xá ở dưới chân núi Triều Thân, là núi con của núi Triều Cao. Ở đây có một trạm xá nhỏ. 

 

Vừa tới trạm xá, anh vội vàng bế cô xuống xe. Thượng Ngọc trong tình trạng hôn mê sâu, không nghĩ nhiều mà đặt cô lên giường bệnh… báo cáo tình trạng của cô cho các y bác sĩ ở đó nghe. 

 

“Thân nhiệt hạ được hơn khoảng 1 tiếng rưỡi rồi, nhịp tim khá yếu, hơi thở cũng vậy. Có bệnh nền sẵn trong người, bị thương và mất khá nhiều máu rồi, và thuộc nhóm máu A.” - Anh nói những gì anh hiểu biết về cô cho bác sĩ nghe. 

 

Các y bác sĩ nghe xong liền đẩy cô vào phòng cấp cứu, kiểm tra tình hình sơ bộ cho cô trước. 

 

Khoảng 30 phút sau. 

 

“Tình hình của bệnh nhân khá tệ, tôi nghĩ cần phải đến bệnh viện lớn hơn. Ở đó có các thiết bị và máy móc hiện đại,... tôi nghĩ cần phải đưa cô ấy đi gấp. Vì hiện giờ, sức khỏe của bệnh nhân rất yếu, dấu hiệu sống cũng chỉ ở mức 50:50 mà thôi.” - Bác sĩ nói. 

 

“Vậy phiền bác sĩ… sắp xếp xe giúp tôi, đưa đến đâu cũng được, bệnh viện tốt nhất càng tốt.” - Anh gấp gáp nói. 

 

Bác sĩ và y tá cũng rất nhiệt tình hỗ trợ anh, chuẩn bị xe cấp cứu để đưa Thượng Ngọc và Thượng Quang đến bệnh viện. Phương Thừa Vũ thì bắt xe quay trở về khách sạn, để gom hành lí của bọn họ, sẵn tiện báo cáo tình hình với những người còn lại. 

 

 

Trên xe cấp cứu, Thượng Quang không ngừng nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của cô, anh chỉ cầu mong cho cô sống sót và qua khỏi chuyện này, còn lại anh tự khắc biết cách giải quyết. 

 

 

Quay trở về trung tâm thành phố. 

 

Xe cấp cứu đưa cô đến bệnh viện tư nhân Horizon Life. Đó là bệnh viện sang trọng nhất, hiện đại nhất, và có các y bác sĩ hàng đầu từ khắp các nước quy tụ về. 

 

Thượng Quang không nghĩ nhiều, anh có tiền, có rất nhiều tiền. Bao nhiêu tiền cũng được, miễn là cô sống, miễn là cô bình an thì bao nhiêu anh cũng chi ra cho cô. 

 

Cô nằm trên giường bệnh, được các y tá bác sĩ đẩy vào trong phòng cấp cứu. Thượng Quang đứng bên ngoài, anh đi tới đi lui, chỉ cầu mong cho cô tỉnh lại. 

 

Anh biết là ai làm ra chuyện này, nên trong lúc đứng đợi bên ngoài, anh như phát điên, nắm chặt lòng bàn tay, liên tục dọng rất mạnh vào trong bức tường phía trước để xả cơn giận. Chưa bao giờ anh thấy giận đến mức như vậy, anh thề rằng… khi anh có bằng chứng tỏng tay, nhất định anh sẽ không để một ai làm hại đến cô được nữa. 

 

 

Bên trong phòng cấp cứu. 

 

Các y bác sĩ ra sức nỗ lực cứu cô. Cô dầm mưa trong một khoảng thời gian dài, trên người thì có rất nhiều vết thương, và mất khá nhiều máu. May mắn thay là nhóm máu của cô ở trong bệnh viện vẫn còn dư khá nhiều. 

 

Mọi người sơ cứu vết thương cho cô, kiểm tra bệnh nền, nhịp tim, hơi thở, cũng như các loại kiểm tra khác. 

 

 

Khoảng 1 tiếng rưỡi bên trong phòng cấp cứu. 

 

Cuối cùng cô cũng được đẩy ra, y tá không cho anh đụng và tiếp xúc vào cô, vì hiện giờ Chu Thượng Ngọc khá là yếu. Cô được các y tá đẩy giường bệnh đến phòng hồi sức cần chú ý 24/24.

 

… 

 

Sau khi làm các thủ tục nhập viện xong, Phương Thừa Vũ đưa cho anh bộ đồ để đi thay, nhưng Thượng Quang nhất quyết không đi. Chỉ sợ cô tỉnh dậy không thấy anh đâu sẽ rất hoảng. 

 

“Anh có bị điên không? Thay đồ đi rồi quay lại… em ấy đang ở trong đó, anh cũng không vào được. Tầm này vẫn chưa tỉnh lại đâu, bác sĩ lúc nãy có nói… đợi thuốc mê hết tác dụng cũng phải mất cả tiếng nữa.” - Phương Thừa Vũ cau mày nói. 

 

“Không, tôi không đi đâu hết. Nếu em ấy tỉnh dậy mà không thấy tôi, chắc em ấy sẽ sợ và hoảng lắm.” - Anh vô cảm nói. 

 

Phương Thừa Vũ nhìn anh một cách ngao ngán. Vội vàng xách cổ áo của anh lên, thẳng tay đấm vào mặt anh một phát, nói: “Anh lo cho em ấy hay để em ấy lo ngược lại cho anh hả? Anh xem bộ dạng hiện giờ của mình đi, lúc em ấy tỉnh dậy em ấy sẽ nghĩ gì hả?” 

 

Thượng Quang lọ mọ đứng dậy, anh vội cầm bộ đồ mà Thừa Vũ để trên ghế, loạng choạng đi vào trong phòng vệ sinh để thay đồ. 

 

 

Anh ngồi trên băng ghế dài, nhìn qua tấm gương trong suốt trước phòng hồi sức chú ý. 

 

Thượng Ngọc vẫn trong trạng thái hôn mê, cô cần phải đeo mặt nạ oxy thì mới có thể thở được, nhưng hơi thở cũng rất yếu. Cách 10 phút, y tá lại đến kiểm tra một lần. Cứ như vậy cho đến tận sáng hôm sau. 

 

Nhóm của Mộc Chu Tâm cũng đến để xem tình hình như nào. Thấy cô vẫn còn hôn mê, mọi người điều rất lo lắng và sốt ruột. 

 

Chị y tá đi ra ngoài và nói: “Người thân của bệnh nhân Chu Thượng Ngọc đâu ạ?” 

 

“Dạ đây.” - Anh đứng dậy, vội đi đến. 

 

“Phiền anh mặc đồ bảo hộ rồi vào trong nhé, chỉ được một người thôi.” - Chị y tá nói. 

 

Anh đi vào trong phòng hồi sức của cô, đứng phía bên ngoài được các chị y tá khử trùng và mặc đồ bảo hộ vào. 

 

 

Anh nhìn Thượng Ngọc nằm trên giường bệnh, vốn dĩ cô đã ốm yếu do bệnh rồi. Bây giờ còn như thế này, thật sự rất đau lòng và xót cho cô. Chị y tá đứng bên cạnh nói: “Anh trò chuyện với bệnh nhân một chút, khoảng 15 phút thôi, nói gì đó để đánh thức bệnh nhân dậy. Vì thời gian hết thuốc mê đã khá lâu rồi.” 

 

Nói xong chị y tá đi ra bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại anh và cô nằm trên giường bệnh. Anh không biết phải nói gì cả, chỉ có thể thất thần nhìn cô nằm trên giường bệnh, hai mắt dần ngấn lệ, không biết vì lý do gì lại chảy nước mắt và đau lòng đến như thế. 

 

“Thượng Ngọc, em tỉnh dậy được không? Anh nhớ em, anh không biết nói gì cả… anh chỉ muốn nghe em nói thôi, anh nhớ giọng của em. Nhớ em nói yêu anh, nhớ một Chu Thượng Ngọc hoạt bác, suốt ngày luyên thuyên nhảy hát múa ca bên cạnh anh. Thượng Ngọc à, em tỉnh dậy đi… anh nhớ em rồi. Anh xin lỗi… xin lỗi vì đã mang đến những phiền phức không đáng có cho em. Anh xin lỗi, đáng lẽ anh không nên để em rời khỏi tầm mắt của anh, đáng lẽ anh nên tìm kiếm em sớm hơn. Em chịu nhiều khổ cực và thiệt thòi rồi, tỉnh dậy đi… anh xin em đấy.” - Anh nói, nắm chặt lấy bàn tay đang truyền nước của cô. 

 

Trong tiềm thức, dường như cô đang có một giấc mơ rất đẹp. Một giấc mơ mà cô được sống với anh, có một gia đình nhỏ của riêng cô. Có cô và anh, và cả những đứa con của anh. Một giấc mơ đẹp tựa như bức tranh màu hồng, cô đắm chìm vào đấy, mãi mãi không muốn thoát ra. 

 

Nhưng rồi khi cô nghe thấy giọng của anh, thôi thúc cô tỉnh dậy, như thể đang cầu xin cô quay trở về thực tại.

 

Cô đứng giữa ranh giới. Một Ngô Thượng Quang trong giấc mơ giờ đã là chồng của cô, và còn có những đứa nhỏ rất đáng yêu bên cạnh. Còn bên còn lại, là một Ngô Thượng Quang của thế giới hiện thực, ra sức cầu xin cô quay trở lại bên cạnh anh. 

 

Một giấc mơ đẹp, không có nghĩa là nó sẽ luôn tồn tại. Còn một hiện thực xấu, không có nghĩa nó sẽ không tốt lên. Cô nhìn về phía của Ngô Thượng Quang trong giấc mơ, khẽ mỉm cười một cách ngọt ngào. Dịu dàng nói: “Anh là tương lai của em… còn em lại là hiện tại của anh ấy. Hẹn anh, một ngày nào đó của tương lai… ta gặp nhau nhé!” 

 

Nói xong, cô bước về phía của Ngô Thượng Quang ở hiện tại, chầm chậm cử động ngón tay, mí mắt cũng dần được nâng lên. Một giọt nước mắt lăn dài ra khóe mắt. Mừng thầm trong lòng, đây là sự lựa chọn của cô, quyết định của cô. 

 

Thượng Quang khi vừa nhìn thấy cô cử động ngón tay, mí mắt cũng đã mở ra. Vui mừng khôn xiết, vội vàng gọi y tá đến kiểm tra. 

 

 

Sau khi kiểm tra tình hình sức khỏe, cũng như ý thức và làm các bài kiểm tra não bộ, bác sĩ kết luận là cô đã không còn vấn đề gì nữa hết. Đã có thể chuyển cô về phòng riêng để nghỉ ngơi rồi. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc