Vừa đóng cửa lại, Cashew liền mở bảng điều khiển hệ thống.
Lúc nãy coi Lanster là tường mà sờ soạng kiếm được hai mươi điểm kỹ năng, trên đường cưỡng ép khoác vai bá cổ đối phương về đây lại đứt quãng kiếm thêm được hai mươi điểm nữa.
Chuyện này còn hiệu quả hơn việc tìm anh em trong trại trẻ mồ côi đánh nhau vài trận nhiều.
Cashew vui vẻ nghĩ, thuận tay mở bảng thông tin cá nhân.
[Tên: Cashew.
Chủng tộc: Bướm đốm vàng.
Tuổi: 18.
Cấp độ tinh thần lực: B.
Sức mạnh: 28.
Nhanh nhẹn: 13.5.
Kháng tính: 50.
Mức độ chuyển hóa: 0%.
Ghi chú: Một chú bướm nhỏ rất giỏi chịu đòn, có rất nhiều kinh nghiệm trong việc bị đánh, ngay khoảnh khắc đòn tấn công giáng xuống liền biết dùng tư thế nào để giảm thiểu sát thương nhất, đồng thời da dày thịt béo, trong lĩnh vực chịu đòn này, đã chẳng còn mấy Thư trùng so được với cậu ta nữa rồi!]
Cashew: "..."
: )
Cái ghi chú đi kèm hệ thống này nhất định phải nói chuyện kiểu đó sao?
Thư trùng tóc đen mắt vàng hít sâu một hơi, bỏ qua dòng ghi chú khiến Trùng đau lòng kia, bắt đầu suy tính xem nên phân bổ số điểm kỹ năng khó khăn lắm mới kiếm được này như thế nào.
Huấn luyện tính kháng có thể tạm gác lại, một mặt là để phát triển cân bằng, mặt khác là ngày nào cũng bị đánh suốt thời gian dài như vậy cũng không chịu nổi.
Độ nhanh nhẹn đang thấp nhất, có thể cân nhắc dành nhiều thời gian hơn để rèn luyện sự nhanh nhẹn.
Còn cả tri giác nữa, nếu tri giác đủ mạnh, thì màn xấu hổ ngày hôm nay đã không xảy ra.
Ngoài việc huấn luyện, cậu còn phải tích trữ một ít điểm kỹ năng để mua đạo cụ và cơ giáp, cũng phải chừa lại một ít phòng khi có chuyện bất trắc.
Nghĩ như vậy, số điểm kỹ năng vừa nãy còn tưởng là nhiều, giờ xem ra đúng là chẳng thấm vào đâu.
Cashew bắt đầu tính toán xem làm sao để "bào" được thêm nhiều điểm kỹ năng từ người bạn tốt.
Nói chứ nếu bây giờ cậu đi gõ cửa phòng Lanster, bảo là mình ngủ một mình sợ quá, muốn ngủ cùng đối phương, liệu có bị đánh đuổi về không nhỉ.
Suy nghĩ thiếu đánh này lượn lờ trong đầu hai vòng, cuối cùng để tránh dọa người bạn mới quen sợ đến mức bỏ chạy thục mạng, Cashew đành tiếc nuối từ bỏ ý định này.
Việc cấp bách trước mắt vẫn là dùng điểm kỹ năng để nâng cao thực lực bản thân, nhằm đối phó với đợt quân huấn nguy hiểm sắp tới.
Cashew ấn mở [Sân huấn luyện], ánh mắt dừng lại ở mô-đun [Huấn luyện Tinh thú].
Tinh thú là kẻ thù chính của các chủng tộc trong vũ trụ hiện nay, chúng da dày thịt béo, tính tình hung tàn lại còn sở hữu đủ loại năng lực khó lòng phòng bị.
Ngay cả Trùng tộc, trải qua hàng ngàn năm chiến tranh với Tinh thú, tổn thất cũng vô cùng nặng nề.
Vị Thư phụ chưa từng gặp mặt của Cashew cũng đã hy sinh trong cuộc chiến Ovia với Tinh thú.
Tuy nhiên Tinh thú lại không hình thành một hệ thống thống nhất, loại có sức chiến đấu cao có thể nuốt sống cả hành tinh và du hành xuyên vũ trụ, loại có sức chiến đấu thấp thì chỉ như mấy con thú hoang cỡ lớn.
Mà hành tinh A11 - nơi diễn ra đợt quân huấn lần này - lại có đủ loại Tinh thú cấp thấp.
Cashew nhớ lại những tài liệu từng xem trước đây, thiết lập chủng loại và thực lực cho Tinh thú ảo, tiêu tốn hai mươi điểm kỹ năng để đổi lấy bốn giờ huấn luyện.
Giờ đầu tiên, cậu đối chiến với một con Tinh thú trông giống khủng long, sở hữu chi sau khỏe mạnh và hàm răng sắc nhọn.
Sau khi trả giá bằng việc lớp giáp trùng toàn thân bị nứt toác, cuối cùng Cashew cũng chém được đầu nó xuống.
Giờ thứ hai, cậu đối chiến với hai con Tinh thú hệ chim tên là Tấn Điểu Hoang Dã, cao hai mét, sải cánh bốn mét, có cái mỏ vừa nhọn vừa dài, thích lén lút đánh úp.
Sau khi tốn hết sức lực chém chết một con, con Tấn Điểu Hoang Dã còn lại liền há to cái mỏ chim về phía cậu.
Không phải chứ người anh em, mày ăn tao thật à!
Kinh hoàng.jpg.
Hai giờ sau đó, Cashew liên tục vật lộn với Tấn Điểu Hoang Dã.
Sau khi bị ăn thịt năm lần, cuối cùng cậu cũng tìm ra điểm yếu của loài chim này, gai xương Trùng tộc mọc ra trên khuỷu tay nhắm chuẩn vào cổ nó, một đòn lấy mạng.
"Cảm giác bị ăn thịt cũng chân thực đến mức đáng sợ quá rồi."
Cashew nhìn con chim khủng long hóa thành dữ liệu rồi biến mất, nhớ lại cảm giác vừa rồi, không khỏi xoa xoa cánh tay.
Trước khi hệ thống thức tỉnh, cậu vẫn là một chú bướm nhỏ khá kiêu ngạo.
Mặc dù chưa đến mức tự cao tự đại coi trời bằng vung, nhưng thực lực vượt xa đám bạn đồng trang lứa và kinh nghiệm đánh bại Thư trùng trưởng thành rốt cuộc vẫn khiến chú bướm nhỏ có vài phần ngạo khí.
Kết quả sau khi hệ thống thức tỉnh, đầu tiên cậu bị người nộm hành cho ra bã suốt mấy chục tiếng đồng hồ, sau đó lên tàu chiến lại phát hiện bạn học có thực lực ngang ngửa mình, cuối cùng còn bị Tinh thú nuốt chửng mấy lần.
"Quả nhiên mình vẫn còn quá yếu, hành tinh B5 chỉ là một hành tinh nhỏ cấp trung bình thấp, bên ngoài hành tinh chắc chắn còn có những Thư trùng mạnh hơn, việc cấp bách là phải tăng cường huấn luyện và đẩy nhanh tốc độ kiếm điểm kỹ năng."
Cảm giác cấp bách trong lòng Cashew chợt dâng lên, cậu ngồi trên giường lôi cuốn nhật ký ra, bắt đầu lập kế hoạch cho bản thân.
Đợi đến khi cậu viết xong kế hoạch, tiếng chuông tập hợp cũng đã vang vọng khắp tàu chiến.
Cashew cầm lấy túi vật tư vừa nhận, trà trộn vào dòng Thư trùng đang túa ra từ ký túc xá tạm thời, men theo lộ trình đi đến một sảnh phụ.
Cậu ngó trái ngó phải cũng không thấy bóng dáng Ian đâu, ngược lại nhìn thấy một bóng trắng đang đứng sát tường, bèn len qua đám đông Thư trùng chen tới.
"Lanster, bây giờ chắc vẫn chưa đến giờ tập hợp mà nhỉ?"
Cashew đứng bên cạnh đối phương, mở quang não ra xác nhận lại mấy lần rồi hỏi.
"Đúng là chưa đến, không biết nhà trường muốn làm cái gì."
Lanster cũng có chút nghi hoặc.
Số lượng Thư trùng có cùng thắc mắc như họ không ít, sảnh phụ nhanh chóng trở nên ồn ào, cho đến khi bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.
"Chào các bạn, lịch trình của chúng ta đã xảy ra một chút sự cố nho nhỏ."
Tên quân thư tóc vàng hài lòng nhìn đám Thư trùng đã im lặng và vểnh tai lên nghe.
"Tàu chiến gặp vấn đề sao?"
"Chúng ta bị Tinh đạo bao vây à?"
"Gặp phải Điện hạ Hùng trùng gặp nạn sao?"
"Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy."
Đám Thư trùng lo lắng bất an đoán già đoán non, mà tên quân thư tóc vàng thì treo lòng tò mò của mọi người lên tận mây xanh rồi mới chậm rãi bổ sung:
"Vì một số lý do bất khả kháng, tàu chiến đã đến nơi sớm hơn dự kiến năm tiếng đồng hồ."
Đám Thư trùng vừa hú vía: "..."
Những Thư trùng cứ tưởng xảy ra chuyện nguy hiểm gì đó liền thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được lại bắt đầu tán gẫu phàn nàn, nhưng ngay khi mọi người vừa thả lỏng, tên quân thư tóc vàng đột nhiên phán một câu "Cho nên quân huấn bắt đầu ngay từ bây giờ!", sau đó lập tức ấn vào một cái nút trên tường.
Trong nháy mắt, sàn nhà của sảnh phụ mở toang ra phía ngoài, cả đám Thư trùng cứ thế không kịp trở tay rơi xuống từ độ cao năm ngàn mét.
Tiếng la hét, tiếng chửi bới, tiếng hoảng sợ hòa cùng tiếng gió rít gào đồng loạt vang lên.
"Đây là bài học đầu tiên dành cho các bạn, trong cuộc sống ở trường quân đội hay quân đội sau này, đủ loại sự cố bất ngờ đều sẽ xảy ra, những mệnh lệnh khẩn cấp ngoài lịch trình lại càng như cơm bữa."
Tên quân thư tóc vàng nhìn qua cái lỗ hổng mở ra dưới đáy tàu chiến, hắn nhìn những Thư trùng ngày càng nhỏ dần, khóe môi không nhịn được nhếch lên:
"Một quân thư đạt chuẩn thì phải có tố chất tâm lý đủ vững và khả năng phản ứng đủ nhanh, chúc may mắn nhé, lũ nhóc con."
Tên quân thư tóc vàng rốt cuộc đã nói gì, Cashew lúc này đã rơi xuống một đoạn khá xa thực ra nghe không rõ lắm.
Cậu lập tức chuyển sang chế độ mắt kép, cố gắng tìm kiếm người bạn thất lạc.
Tầm nhìn rộng lớn và rõ nét mà chế độ mắt kép mang lại cực kỳ hữu dụng, chỉ trong nháy mắt đã giúp cậu nhìn rõ một nhóm Thư trùng khác đang rơi xuống ở đằng xa.
Giây tiếp theo, đôi mắt vàng kim đột ngột trợn to.
Khoan đã, tại sao giữa không trung lại có một đám Thư trùng trần như nhộng đang bay thế kia! Các người không biết xấu hổ là gì hả?
Cashew: Chấn động cực mạnh.jpg.