[Tiếp xúc thân mật với Thư trùng (Đã hoàn thành).
Đánh giá: S.
Phần thưởng: Hai mươi điểm kỹ năng.]
Cashew ngẩn người nhìn bảng thông báo lơ lửng giữa không trung.
Cày đi cày lại nhiệm vụ cơ bản này bao nhiêu lần, đây là lần đầu tiên cậu nhận được đánh giá cấp S.
Xem ra suy đoán "độ thân mật càng cao thì điểm đánh giá của hệ thống càng cao" trước đó có thể bác bỏ được rồi.
Nhưng nếu vậy, cậu lại càng không hiểu rốt cuộc là những biến số nào đã ảnh hưởng đến đánh giá.
Tuy rằng rất ghét kiểu lao động trí óc này, nhưng vì sự nghiệp trở nên mạnh mẽ của bản thân, Cashew rốt cuộc vẫn phải vận dụng số tế bào não ít ỏi của mình, rơi vào trầm tư.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
"Cậu rốt cuộc định sờ đến bao giờ nữa?"
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên ngay trước mặt, Cashew giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên đã va ngay vào một đôi mắt màu bạc.
"A, ngại quá, tôi không nhìn thấy cậu..."
Lúc này Cashew mới phát hiện tay mình vẫn đang đặt trên ngực đối phương, cậu vội vàng rụt tay lại, ngước mắt quan sát người trước mặt.
Chỉ thấy một Thư trùng trạc tuổi cậu đang đứng giữa cậu và bức tường.
Nước da của đối phương cực kỳ trắng, tóc và lông mi cũng là màu trắng bạc hiếm thấy, ngay cả đôi mắt cũng là một màu trắng bạc đồng điệu.
Một Thư trùng từ đầu đến chân đều cùng một tông màu, lại mặc thêm bộ quần áo màu trắng, khi đứng sát vào tường, trông quả thực chẳng khác gì vách tường tàu chiến làm bằng kim loại cả.
Nếu không phải nhờ xúc cảm truyền đến từ lòng bàn tay và đường nét cơ thể nhìn thấy được, cậu thật sự không thể phát hiện ra Thư trùng gần như hòa làm một thể với bức tường này.
Mà lúc này, chú châu chấu Ian phản ứng chậm chạp mới hoàn hồn lại, chỉ vào đối phương rồi hét toáng lên: "Tại sao bức tường trắng lại biết nói chuyện thế kia... ưm ưm ưm..."
"Cậu mau ngậm miệng lại đi, nhìn không rõ thì chuyển sang chế độ mắt kép."
Cashew vội vàng bịt miệng tên bạn thân lại, ngăn không cho tên này thốt ra mấy câu thiếu suy nghĩ kiểu như "tường thành tinh rồi".
"Người nên chuyển sang chế độ mắt kép phải là cậu mới đúng, tớ có dựa vào người ta đâu."
Đầu óc của chú châu chấu Ian lúc này mới "nhảy số", cậu ta ú ớ nói qua bàn tay đang bịt trên mặt mình:
"Với lại ban nãy cậu nghĩ cái gì thế, cứ sờ soạng người ta mãi không buông."
"Không nghĩ gì cả."
Cashew lại nhớ tới hai mươi điểm kỹ năng vừa ting ting vào tài khoản, cái này phải đánh... à không, phải so tài với bao nhiêu anh em mới kiếm được ngần ấy điểm chứ.
Nghĩ đến số điểm kiếm được trong một lần duy nhất, khóe miệng cậu không kìm được mà nhếch lên, lẩm bẩm một mình: "(Hệ thống này) cũng được đấy chứ."
Nói xong, cậu bỗng thấy xung quanh trống trơn.
Ian cứ như vừa nhìn thấy Tinh thú cấp vũ trụ nào đó, nhảy phắt ra xa mấy mét, đôi mắt đỏ rực nhìn cậu như nhìn một tên biến thái.
Sau đó, dường như nhớ lại ký ức tồi tệ nào đó, cậu ta bắt chéo hai tay trước ngực, ánh mắt vừa kinh hoàng vừa cảnh giác.
Bạn tốt của cậu ta rốt cuộc không còn thỏa mãn với việc sờ mó cậu ta nữa, mà đã bắt đầu vươn móng vuốt ma quỷ về phía Thư trùng xa lạ không quen biết!
Cashew à, Viện trưởng có biết chuyện cậu sờ ngực người ta lâu như thế rồi còn cảm thán một câu "cũng được đấy chứ" không?
Còn Lanster - người cũng đang định lùi lại - sau khi phát hiện sau lưng là tường không thể lùi được nữa, bèn lặng lẽ nhích sang bên cạnh vài bước, kéo giãn khoảng cách với Cashew.
Cashew: "..."
Khoan đã, các người nghe tôi giải thích, tôi thật sự không phải biến thái mà...
"Cái đó, Cashew, tớ đi tận hưởng dịch vụ tắm rửa thông minh trước đây, tớ sợ lát nữa không tìm được chỗ tốt."
Lúc này não bộ Ian hoạt động nhanh khủng khiếp, cậu ta xoay người một cái liền hòa vào dòng người đông đúc.
Tựa như một giọt nước rơi vào biển cả, chú châu chấu đỏ trong nháy mắt đã biến mất tăm giữa đám tân sinh viên Thư trùng.
"Tôi về ký túc xá tạm thời trước đây."
Lanster cũng đáp lại một câu theo phép lịch sự, dán sát vào tường định đi ra ngoài.
Giây tiếp theo, một bàn tay đã nắm lấy tay áo hắn.
"Ý của tôi là, ban nãy tôi đang suy nghĩ về việc sắp xếp quân huấn, cảm thấy nhà trường sắp xếp như vậy rất tốt, mọi người đúng là nên thư giãn trước khi huấn luyện, cậu đừng hiểu lầm."
Cashew thấy cơ thể đối phương cứng đờ lại trong tích tắc, nhớ tới cảnh tượng vừa rồi, cậu có chút xấu hổ ho khan hai tiếng:
"Còn nữa, ban nãy tôi có đè đau cậu không? Thật sự xin lỗi."
Lực dựa vào của cậu cũng khá mạnh, cậu sợ đối phương bị mình ép mạnh vào tường.
"Không sao, tôi cũng đâu có mong manh như thế."
Lanster lắc đầu:
"Không cần xin lỗi, lúc đó tôi cố tình thu liễm khí tức lại, cậu không cảm nhận được tôi cũng là chuyện bình thường."
Lý do hắn đứng sát tường là vì không muốn bị những Trùng khác phát hiện, muốn tránh khỏi dòng người đông đúc này để thuận lợi trở về ký túc xá tạm thời của mình.
Kết quả là không bị phát hiện thật, nhưng lại bị người ta coi là tường mà dựa vào.
Vách tường tàu chiến rộng như thế, đối phương lại cứ nhắm đúng chỗ hắn đứng mà dựa, chỉ có thể trách vận may không tốt.
"Hóa ra là vậy, hèn gì tôi chẳng có cảm giác gì cả, thế thì cậu cũng lợi hại thật đấy."
Cashew chớp mắt, dù sao thì không phải Thư trùng nào sau khi thu liễm khí tức cũng có thể qua mắt được sự tri giác của cậu.
Nếu đây là một con Trùng có địch ý, e rằng cậu đã "nguội lạnh" từ đời nào rồi.
Dù có sự trợ giúp của màu sắc ngụy trang, nhưng việc đối phương chỉ dựa vào thu liễm khí tức mà có thể qua mặt được cậu ở khoảng cách gần như thế, chứng tỏ khả năng ẩn nấp của người này vượt xa cậu.
Một Thư trùng có thể giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ đánh giá cấp S = Con Trùng hái ra tiền có thể vặt lông.
Hôm nay đối phương có thể giúp cậu đạt một nhiệm vụ cấp S, ngày mai có thể giúp một trăm nhiệm vụ đạt cấp S.
Một Thư trùng có thực lực ngang ngửa mình = Có thể cùng mình đánh một trận thống khoái.
Trong lúc chiến đấu chắc chắn sẽ có tiếp xúc thân mật, đến lúc đó lại có nhiệm vụ hoàn thành cấp S.
Hai phương trình này lập tức được thiết lập trong đầu Cashew, khoảnh khắc đó, cậu dường như nhìn thấy điểm kỹ năng đang cuồn cuộn đổ về.
Trong viễn cảnh tương lai tươi đẹp ấy, ánh mắt cậu nhìn đối phương ngày càng nhiệt thiết, trên mặt đã treo lên nụ cười thân thiện thường dùng nhất.
"Tôi tên là Cashew, đến từ hành tinh B5, chủng tộc là Bướm đốm vàng, chuyên ngành Chiến đấu Cơ giáp, có thể kết bạn không?"
Thư trùng tóc đen mắt vàng sát lại gần đối phương, còn chu đáo giúp người ta ngăn cách với những Thư trùng đang vội vã đi về phía phòng tắm thông minh ở gần đó.
"Lanster, Bướm Lam Thiểm, Chiến đấu Cơ giáp."
Lanster chớp chớp hàng mi trắng bạc, trả lời ngắn gọn.
"Oa, chúng ta cùng tộc lại cùng khoa, đây chính là duyên phận đấy."
Mắt Cashew sáng lên, cảm thán có lẽ đây chính là "con Trùng được trời chọn" giúp mình hoàn thành nhiệm vụ, đồng thời được đà lấn tới khoác vai người ta, bắt đầu tìm chủ đề để kéo gần quan hệ:
"Nói chứ tôi chưa từng thấy loài bướm nào khác trên hành tinh B5 cả, tôi thấy trên mạng Tinh tế nói Bướm Lam Thiểm đẹp lắm..."
Nói được một nửa, Cashew chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Cậu chớp mắt, nhìn người bạn tốt mới quen một lượt từ trên xuống dưới.
Công bằng mà nói, Lanster trông rất đẹp.
Ngũ quan tinh tế nhưng không hề ẻo lả, mày mắt sắc bén nhưng không quá mức hung dữ, khí chất lạnh nhạt xa cách nhưng cũng không mang lại cảm giác núi băng từ chối người ngoài ngàn dặm.
Tóm lại, đây là một thiếu niên Thư trùng mà từ ngoại hình đến khí chất đều xứng đáng với danh hiệu "đẹp nhất tộc Bướm" của loài Lam Thiểm.
Nhưng vấn đề là, màu xanh đâu?
Bướm Lam Thiểm chẳng phải nên có màu xanh lam lấp lánh từ đầu đến chân sao?
"Tôi là chủng bạch tạng."
Lanster dễ dàng nhìn ra sự nghi hoặc và kinh ngạc của Cashew, hắn nhàn nhạt giải thích.
Tình huống như thế này đã xuất hiện quá nhiều lần trong quá trình trưởng thành của hắn.
Những con Trùng đến hỏi han ban đầu là thắc mắc, sau khi nghe giải thích xong thì chuyển sang đồng cảm và thương hại, trong đó còn xen lẫn chút chê bai và hả hê khi người gặp họa.
[Hóa ra là bạch tạng, gen có vấn đề.]
[Thứ khuyết tật gen, cũng không biết sao chưa bị đào thải.]
[Thư phụ là Nguyên soái thì sao chứ, cũng chỉ là một đứa bạch tạng.]
[Hèn gì Nguyên soái Victor lại có thêm một đứa con Thư trùng thứ hai.]
Nói xong những lời đó, những Thư trùng vừa rồi còn thân thiết liền không hẹn mà cùng xa lánh hắn.
Nhớ lại những cảnh tượng lặp đi lặp lại trong quá khứ, đôi mắt màu bạc của Lanster không khỏi thoáng chút u ám.
Kết quả giây tiếp theo, bàn tay đang đặt trên vai cậu bỗng vỗ mạnh một cái, lực đạo lớn đến mức khiến Lanster hít thầm một hơi khí lạnh, những cảm xúc tiêu cực vừa rồi trực tiếp bị cái vỗ này đánh cho tan thành mây khói.
"Người anh em, cái màu da này... à không, cái màu này của cậu ngầu bá cháy!"
Cashew nhìn một thân trắng toát của đối phương, đôi mắt vàng kim sáng lấp lánh:
"Cậu còn trắng hơn cả Bướm bắp cải, thậm chí còn có thể phản quang thế này, nếu lên chiến trường chẳng phải vừa loáng một cái là chói mắt đối thủ sao? Đến lúc đó chẳng cần đánh, cứ đứng im chỗ đó là thắng rồi."
Con người chỉ có một đôi mắt mà còn bị vật phản xạ dưới ánh mặt trời làm cho chói mắt khó chịu.
Trùng tộc phổ biến đều có mắt kép, thế thì chẳng phải sẽ bị Lanster làm cho lóa mắt đến mức nổ tung tại chỗ sao?
Bởi vì từ nhỏ lớn lên ở trại trẻ mồ côi, xung quanh cũng không có loài bướm nào khác, nên Cashew hoàn toàn không biết ý nghĩa của chủng bạch tạng, lúc này vẫn đang huyên thuyên không ngớt.
"... Thật đấy, Lanster, hồi còn tuổi trẻ trâu tôi từng nghĩ có nên đi nhuộm tóc trắng không, vì trông ngầu lắm."
Cashew vừa đi vừa nói, đồng thời nhớ lại quá khứ khi còn làm người của mình.
Nói thật, lúc cậu đang ở tuổi nổi loạn, cậu cực kỳ thích tóc trắng.
Nghĩ ngợi một hồi, ánh mắt Cashew rơi vào mái tóc dài màu trắng bạc rủ xuống tận eo của người bạn mới.
Máu "cuồng tóc trắng" khắc sâu trong gen khiến tay cậu ngứa ngáy rục rịch.
Mượt mà thế này, nhìn là biết sờ vào sướng tay lắm rồi.
Muốn sờ quá đi.
"Vẫn là không nên thì hơn, màu mắt và màu tóc đều phối hợp với cánh trùng, nếu không đồng bộ thì khi trùng hóa trông sẽ rất thiếu hài hòa."
Lanster không nhận ra suy nghĩ "tội lỗi" trong lòng Cashew, đuôi mắt hắn hơi cong lên, đôi đồng tử màu bạc phản chiếu hình bóng con Trùng bên cạnh:
"Hơn nữa màu vàng và đen của Bướm đốm vàng cũng rất đẹp, trong thực tế cũng hữu dụng hơn một chút."
Hai màu sắc này hòa trộn với nhau sẽ thích hợp để sinh tồn nơi hoang dã hơn là màu trắng.
Dù hiện tại Trùng tộc đã phát triển đến thời đại Tinh tế, không cần phải sinh tồn nơi hoang dã nữa, nhưng sự yêu thích và lựa chọn đối với màu sắc này vẫn được khắc sâu vào gen và lưu truyền lại.
Tuy Lanster không hiểu tại sao lại có tộc Bướm đốm vàng muốn biến thành màu trắng, nhưng điều này không ngăn cản tâm trạng hắn tốt lên không ít sau khi nghe những lời của đối phương.
Hai con Thư trùng vừa đi vừa trò chuyện, sau khi đi qua khu vực đông đúc nhất, xung quanh bắt đầu trở nên trống trải và yên tĩnh hơn.
"Đến nơi nhanh thế, cứ tưởng còn tán gẫu thêm được một lúc nữa chứ."
Cashew đang kể cho đối phương nghe về hành tinh B5 thì dừng lại, ngẩng đầu nhìn số phòng của mình.
"Cùng một chuyên ngành, sau này thiếu gì thời gian tiếp xúc." Lanster nói.
"Cũng đúng, vậy kết bạn qua mạng Tinh tế nhé."
"Ừ."
Lanster đọc tài khoản mạng Tinh tế của mình, sau khi tạm biệt Cashew liền trở về ký túc xá tạm thời của mình. Khoảnh khắc đóng cửa lại, hắn nghe thấy tiếng thông báo vang lên từ quang não.
Ting! [Bướm tới rồi đây] xin kết bạn với bạn.
Tác giả có lời muốn nói:
Cashew: Mọi người nghe tôi giải thích, tôi thật sự không phải biến thái mà!