Cầm Nhầm Kịch Bản Giới Tính, Tôi Trở Thành Chiến Thần Trùng Tộc

Chương 2: Cậu đừng có qua đây á!

Trước Sau

break

Trong một căn phòng ở trại trẻ mồ côi.

"Hệ thống, cậu chỉ muốn tôi biến thành Hùng trùng thôi, đúng không."

Cashew sờ cằm, sau đó rơi vào trầm tư.

[Vâng.]

"Vậy giả sử tôi thực sự đổi giới tính, nhưng đám Trùng xung quanh đều không biết, thì có được tính là có hiệu quả không?"

Cashew bắt được một lỗ hổng trong lời nói của hệ thống, hỏi tiếp:

"Còn nữa, đôi cánh hiện giờ của tôi liệu có biến mất không?"

Là một con người, thực ra Cashew không quá coi trọng sự phân biệt giới tính giữa Thư trùng và Hùng trùng.

Dù sao thì trong mắt cựu nhân loại, Hùng trùng hay Thư trùng trông cũng chẳng khác gì đàn ông cả.

Còn về những bộ phận để phân biệt như râu, hoa văn trùng, móc đuôi, cậu lại không xem trọng như dân bản địa.

Thứ cậu để tâm là sức chiến đấu của Hùng trùng và phương thức sinh tồn trong xã hội này.

Nếu thực sự biến thành gà mờ yếu nhớt chỉ có thể dựa vào người khác bảo vệ, cậu thề sẽ khóc ngất trong nhà vệ sinh ngay lập tức.

[Chuyện này anh cứ yên tâm, hệ thống có thể giữ lại tất cả mọi thứ vốn có trên người Ký chủ.]

Hệ thống gật đầu, đồng thời bổ sung:

[... Hơn nữa Ký chủ đã tiến hóa lần hai xong, việc thay đổi gen cần một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Trước khi quá trình thay đổi hoàn tất, thân phận của Ký chủ vẫn luôn là một Thư trùng. Còn về việc sau khi hoàn tất có muốn tiết lộ thông tin hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của Ký chủ.]

Mặc dù hệ thống rất muốn Cashew lập tức đi theo con đường trong kế hoạch ban đầu, nhưng nhìn bộ dạng kháng cự trước đó của đối phương, hệ thống cảm thấy làm "Thống" thì không nên được đằng chân lân đằng đầu.

Sau khi mình gây họa mà Ký chủ vẫn chịu nhượng bộ phối hợp, đây đã được coi là Ký chủ mười điểm rồi, không thể đòi hỏi quá nhiều.

Một Trùng một Thống mỗi bên lùi một bước, hai kẻ vừa rồi còn bất đồng ý kiến giờ phút này đã đạt được thỏa thuận chung.

Hệ thống mở khóa chức năng sân huấn luyện và cửa hàng cho Cashew, sử dụng hai chức năng này cần điểm kỹ năng, mà điểm kỹ năng có thể kiếm được thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.

[Ký chủ, năng lượng của em không còn nhiều, không có việc gì thì em ngủ tiếp đây, có chuyện gì anh cứ gọi em là được. Bảng điều khiển hệ thống em để lại cho anh, nhiệm vụ và chức năng đều nằm trong đó.]

Giọng máy móc vang lên có chút ngắt quãng.

"Không có cách nào nạp năng lượng cho cậu sao?"

Cashew chọc chọc vào bảng điều khiển bán trong suốt trước mặt, hỏi.

[... Chỉ có ngủ say mới có thể hồi phục năng lượng.]

Hệ thống khựng lại một chút rồi nói.

Thực ra quay về Cục Quản lý Thời không lấy năng lượng cũng được, nhưng quay về chắc chắn sẽ bị hệ thống Chủ chú ý. Đến lúc đó bị cấp trên phát hiện mình gây ra họa lớn thế này, hậu quả tuyệt đối vô cùng đáng sợ.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là chọn cách ngủ say để hồi phục năng lượng thì hơn.

Sau một hồi kỳ kèo qua lại, cuối cùng cũng thống nhất ý kiến, hệ thống tranh thủ thời gian đi hồi phục năng lượng. Còn Cashew liếc nhìn quang não, phát hiện sắp đến giờ hẹn với Ian, liền vội vàng dang rộng đôi cánh rời đi.

Dưới sự trợ lực của đôi cánh bướm khổng lồ màu đen vàng đan xen sau lưng, quãng đường vốn đi mất mười lăm phút trực tiếp rút ngắn xuống còn năm phút.

Vừa bước vào sân huấn luyện của trại trẻ mồ côi, Cashew đã nhìn thấy người bạn tốt đang ôm một tờ giấy, cả người uốn éo vặn vẹo.

"Cậu đang tạo dáng gì đấy?"

Cashew nhìn bạn mình trông như thể giây tiếp theo sẽ ôm hôn thắm thiết tờ giấy trong lòng, rơi vào một thoáng trầm mặc.

"Cậu không hiểu đâu, đây là poster của Điện hạ Laya, hôm nay mới ra mắt đấy! Tớ phải xếp hàng đợi mãi mới lấy được, đặc biệt mang tới cho cậu xem này."

Ian cầm tờ poster lắc lắc trước mặt Cashew, giọng điệu đầy tự hào. Sau đó như sợ bạn mình cướp mất, cậu ta lập tức thu lại vào trong lòng.

Nhìn biểu cảm "cậu ngàn vạn lần đừng cướp đồ của tớ" của đối phương, Cashew không nhịn được mà giật giật khóe miệng.

Dù đã trải qua bao nhiêu năm, cậu vẫn không thể nào hiểu nổi sự cuồng nhiệt của Thư trùng bản địa đối với Hùng trùng.

Cashew vừa thầm chê bai trong lòng, vừa kéo đối phương tìm một bãi đất trống trên sân huấn luyện: "Không phải bảo tớ đến luyện cùng cậu sao?"

"Cậu đợi chút đã, tớ phải cất poster vào chỗ an toàn, sợ lát nữa chúng ta làm hỏng nó."

Ian cẩn thận từng li từng tí ôm tờ poster, rón rén di chuyển đến rìa sân cách đó không xa như đang bế em bé, sau đó nhẹ nhàng đặt tấm poster xuống.

Cashew: "..."

Không biết còn tưởng người anh em này đang bế con không bằng.

Nhân cơ hội này, cậu tranh thủ xem qua bảng điều khiển mà hệ thống để lại.

[Tên: Cashew.

Chủng tộc: Bướm đốm vàng.

Tuổi: 18.

Cấp độ tinh thần lực: B.

Sức mạnh: 25.

Nhanh nhẹn: 13.

Kháng tính: 30.

Mức độ chuyển hóa: 0%.

Ghi chú: Một chú bướm nhỏ có khả năng chiến đấu vượt cấp, xứng đáng được gọi là một thiên tài nỗ lực. Tuy nhiên trong cả thế giới Trùng tộc thì vẫn bình thường không có gì lạ, dù là thiên tài vạn người có một thì Trùng tộc cũng có mấy vạn thiên tài như thế, bạn thấy có đúng không.]

... Cái ghi chú này hơi bị nhói lòng đấy nhé.

Cashew đau lòng chuyển sang nhìn bảng nhiệm vụ.

Hệ thống vẫn chưa từ bỏ ý định biến Ký chủ thành vạn trùng mê, dù bản thể đã chìm vào giấc ngủ, nhưng nhiệm vụ hiện lên trên bảng đều liên quan đến mấy chuyện này:

[Tiếp xúc thân mật với Thư trùng.]

[Hẹn hò với Thư trùng.]

[Tiếp xúc cự ly gần với Thư trùng quá mười phút.]

[Nắm tay Thư trùng.]

Những nhiệm vụ này đều có thể làm lặp đi lặp lại, cái nào cũng dính dáng đến Thư trùng. Nhìn một loạt nhiệm vụ thường ngày này, Cashew suýt chút nữa không còn nhận ra hai chữ "Thư trùng" nữa.

"Biết ngay là nhiệm vụ không thể nào hoàn thành đơn giản như vậy được, cơ mà có khi nào mình bị tưởng nhầm là đồng tính luyến ái không nhỉ."

Cashew nhìn đống nhiệm vụ thường ngày mà thầm lẩm bẩm. Thế nhưng khi khóe mắt liếc thấy Ian đang chạy chậm lại gần, cậu đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Cậu cúi đầu nhìn nắm đấm của mình, rồi lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Ian.

Nắm đấm và mặt.

Cái này... chắc cũng được tính là tiếp xúc thân mật nhỉ.

"Cashew, cậu cười trông đáng sợ quá, cậu đang nghĩ cái gì thế?"

Ian chạy lại gần, nhìn biểu cảm trên mặt bạn thân, theo bản năng lùi lại một bước nhỏ.

"Có sao? Tớ chỉ nghĩ đến việc chúng ta sắp vào Trường quân đội số 2, vui quá thôi mà."

"Đúng là đáng vui mừng thật, vào trường quân đội rồi là có thể nhập ngũ, sau đó ra chiến trường giết sạch đám tinh thú đáng chết kia, báo thù cho Thư phụ."

Cashew "ừ" một tiếng.

Cả cậu và Ian đều được sinh ra từ giao tử đông lạnh mà các quân thư độc thân đăng ký, cũng cùng là trẻ mồ côi do cuộc chiến giữa Trùng tộc và Tinh thú gây ra.

"Sau đó tớ có thể dựa vào quân công, xin cơ hội hẹn hò với Ngài Hùng trùng, ha ha ha ha ha ha ha ha..."

"... Trong đầu cậu chỉ có mỗi Hùng trùng thôi à?"

"Không thì sao? Ui da mẹ nó, cậu không nói võ đức mà chơi đánh lén..."

Thấy bạn thân đã tung đòn tấn công, Ian cũng thu lại lời nói đùa cợt, bắt đầu nghiêm túc.

Tuy nhiên thực tế chứng minh, dưới sự chênh lệch thực lực quá lớn, sự khác biệt giữa nghiêm túc và không nghiêm túc cũng chỉ chênh nhau khoảng vài chục giây mà thôi.

Bất kể cậu ta vung nắm đấm nhanh cỡ nào, đối phương đều có thể né tránh với tốc độ nhanh hơn.

Đôi cánh sau lưng đập kịch liệt cũng không theo kịp tốc độ của đối phương, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên rồi vung mạnh, nhưng đánh vào toàn là không khí.

"Rầm"...

Ian lại một lần nữa bị đánh văng vào tường. Sau khi để lại một cái hố nhỏ trên tường, cậu ta dùng ánh mắt đầy oán trách nhìn bạn mình.

"Cashew, Thư trùng chân chính là phải cứng đối cứng, cậu cứ né tránh làm cái gì."

Cashew chớp chớp mắt: "Là cậu nói đấy nhé."

Vừa nãy cậu chỉ đang suy nghĩ làm sao để hoàn thành nhiệm vụ [Tiếp xúc thân mật với Thư trùng] một cách hoàn hảo, nếu đây đã là yêu cầu của Ian, vậy thì cậu không khách sáo nữa.

Khụ, nói thật thì độ nhanh nhẹn của cậu không bằng sức bùng nổ, chẳng qua là do Ian quá gà mờ nên mới không đuổi kịp thôi.

Suy nghĩ lóe lên trong đầu, còn trong hiện thực, ngay khoảnh khắc dứt lời, nắm đấm phải đang siết chặt của Cashew đã vẽ nên một đường cung giữa không trung, bay thẳng đến má trái của Ian.

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngưng đọng.

Tiếng gió rít qua, cơ thể cứng đờ không thể cử động, nắm đấm phóng đại dần trong đồng tử, cùng với khuôn mặt biến dạng sau khi tiếp xúc thân mật với nắm đấm...

"Rầm"...

Một tiếng động lớn phá vỡ sự ngưng đọng của thời gian. Con châu chấu đã bán trùng hóa trực tiếp bị con bướm chưa trùng hóa đấm dính vào tường. Sau khi để lại vài đường nứt trên vách tường, cậu ta "bộp" một tiếng rơi xuống đất.

[Tiếp xúc thân mật với Thư trùng (Đã hoàn thành).

Đánh giá: B.

Phần thưởng: Hai điểm kỹ năng.]

Hóa ra làm thế này cũng được thật!

Cashew nhìn nắm đấm của mình, lại nhìn bảng hệ thống, đôi mắt vàng óng sáng rực lên.

Cậu đã tìm ra bí kíp cày điểm kỹ năng, cũng như mở ra cánh cửa đến thế giới mới.

Để xem hai điểm kỹ năng làm được gì nào... Thôi được rồi, chẳng làm được gì cả, mức tiêu phí thấp nhất của hệ thống là năm điểm.

Nhưng nếu cậu đã kiếm được hai điểm, thì sau này sẽ kiếm được hai trăm điểm.

Tuy lần này nhiệm vụ cho ít, nhưng được cái nhiệm vụ này có thể làm lặp lại, hơn nữa cậu lại có nhiều anh em tốt mà.

Giờ khắc này, Cashew đã cảm nhận được chân lý của câu "huynh đệ là sức mạnh".

Nhiều anh em thế này, bọn họ có thể cống hiến cho cậu biết bao nhiêu là điểm kỹ năng đây.

"Cậu không sao chứ?"

Cashew đang mơ màng về cuộc sống tương lai tươi đẹp chợt nhớ ra Ian đang nằm bò trên đất. Cậu rảo bước đến trước mặt đối phương, trên mặt nở nụ cười, ánh mắt thân thiết kéo con Trùng kia dậy.

Đây không còn là anh em của cậu nữa, đây chính là con Trùng hái ra tiền của cậu.

"Vẫn ổn, Thư trùng đâu có yếu ớt thế, chỉ là chúng ta lại phải sửa tường rồi."

Ian mượn tay bạn mình đứng dậy, vừa định than vãn tên này lại mạnh lên rồi, liền bị ánh mắt nhiệt tình kia nhìn đến mức ớn lạnh cả người.

"Sửa tường là chuyện nhỏ, chủ yếu là xem cậu có bị thương không."

Cashew mặc kệ ánh nhìn kỳ quái của Ian, nắm lấy tay đối phương lắc lắc thật mạnh, sau đó còn chu đáo phủi bụi trên vai cho cậu ta.

[Tiếp xúc thân mật với Thư trùng (Đã hoàn thành).

Đánh giá: B.

Phần thưởng: Hai điểm kỹ năng.]

Thật sự lại cày ra được rồi.

Trong lòng Cashew vui như mở cờ, ánh mắt nhìn Ian càng thêm thân thiết, tay không tự chủ được mà vươn về phía ngực đối phương.

"Sao... sao thế?"

Ian dù có chậm tiêu đến đâu cũng nhận ra sự bất thường, nói năng bắt đầu lắp bắp.

"Không có gì, chỉ là thấy cậu vừa nằm trên đất lâu thế, người dính nhiều bụi quá, tớ thấy áy náy nên phủi giúp cậu thôi."

Cashew bịa đại một cái cớ, tiếp tục vươn tay tới trước.

Đối mặt với bàn tay ma quỷ ngày càng đến gần, ánh mắt nghi ngờ của Ian chuyển thành kinh hoàng.

Tên đàn ông cao gần mét chín bắt chéo hai tay che trước ngực, "soạt" một cái lùi lại mấy bước, ánh mắt cảnh giác pha lẫn chút sợ hãi: "Cashew, cậu muốn làm cái gì?"

"Chỉ muốn kiểm chứng một vài suy đoán thôi, là bạn tốt, cậu sẽ giúp tớ mà đúng không."

Cashew cười híp mắt, đôi mắt vàng cong cong, từng bước ép sát:

"Chạy nhanh thế làm gì, tớ nghĩ tớ có phải ác quỷ gì đâu."

"Cậu... cậu đừng có qua đây á!!!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương