Bốn chữ cuối đột ngột nghẹn lại nơi cổ họng, Hạ Túc Hoài trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào đôi môi rõ ràng bị rách và còn vương lại tia máu của Lục Trì Dã.
"Không phải chứ..." Anh ta kinh ngạc nuốt nước miếng: "Tiểu Trì Gia, chuyện này là sao, tranh thủ ra ngoài một chuyến mà môi bị ong đốt à?"
Lục Trì Dã: "..."
Anh lười để ý đến Hạ Túc Hoài, cúi người cầm một điếu thuốc trên bàn ngậm vào miệng, vừa vặn ngậm ngay chỗ môi bị cắn rách, nghiêng đầu châm lửa. Ánh đèn màu rực rỡ trong câu lạc bộ hắt lên người anh, khắc họa rõ nét vẻ phóng túng và thỏa mãn sau cuộc hoan lạc.
Khoan đã... Hoan lạc?
Hạ Túc Hoài muộn màng nhận ra điều gì đó: "Cậu tìm phụ nữ à?"
"Không."
"Tôi đã bảo mà, Tiểu Trì Gia vốn dĩ lãnh cảm làm sao có thể thay tính đổi nết được."
Hạ Túc Hoài còn chưa dứt lời đã nghe Lục Trì Dã thong dong buông một câu: "Được bao nuôi rồi."
"?"
Hạ Túc Hoài thốt lên một câu chửi thề: "Đù má! Bao nuôi ai?"
"Cậu mà cần được bao nuôi á? Thằng nào con nào dám bao nuôi cậu? Giá cả thế nào?"
Lục Trì Dã: "Mười vạn."
Hạ Túc Hoài: "..."
Đù!!!
Thế giới này đúng là bắt đầu biến thái thật rồi. Mười vạn tệ mà đã bao nuôi được vị Tiểu Trì gia này! Thời buổi này tìm một trai bao hạng sang còn chẳng có cái giá đó.
Tiểu Trì gia của anh ta hóa ra còn không bằng cả trai bao!
Hạ Túc Hoài rốt cuộc không nhịn được mà hỏi một câu: "Người phụ nữ kiểu gì mới trị được cái tính lãnh cảm như cậu vậy hả!"
Hồi đại học mấy người bọn họ ở cùng ký túc xá, Giang Tư Cảnh lấy máy chiếu bật "phim đen", màn hình và âm thanh đều cực lớn, hai người bọn họ xem đến mức khí huyết sôi trào, vậy mà Lục Trì Dã không những chẳng có chút phản ứng nào mà còn chê ồn.
Mấy chị khóa trên em khóa dưới thèm thuồng anh đến chết, tìm đủ mọi cách dính lấy anh, thậm chí nằm sẵn trên giường, vậy mà Lục Trì Dã đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Đàn ông bình thường có ai chịu nổi sự cám dỗ đó không? Nếu không phải lãnh cảm thì chắc chắn là có vấn đề về chức năng sinh lý.
Lục Trì Dã nghe vậy, miệng ngậm thuốc lá, đá Hạ Túc Hoài một cái.
Anh cầm điện thoại trong tay xoay đi xoay lại, màn hình sáng lên, anh liếc nhìn người phụ nữ trong ảnh với chiếc sơ mi trễ xuống tận eo, mái tóc đen rối bời phủ khắp lưng cùng những dấu đỏ trên xương cánh bướm, đầu ngón tay không kìm được mà co rụt lại.
Anh ngậm thuốc lá cười: "Vừa mềm mại vừa cay nồng."