Người phụ nữ mặc chiếc sơ mi trắng lười biếng nằm bò bên giường, mái tóc đen dài mượt mà rũ xuống từ bả vai trắng nõn, mang theo vẻ rối bời đầy tùy ý.
Cổ áo sơ mi rộng thùng thình, để lộ một đoạn xương cánh bướm cực kỳ đẹp mắt và thu hút sau lưng, vừa lộn xộn, yêu kiều lại vừa quyến rũ đến chết người.
Mà trên xương cánh bướm trắng trẻo mỏng manh ấy vẫn còn vương lại vài dấu đỏ, nhìn qua là biết ngay vừa mới trải qua một cuộc hoan lạc.
Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh những liên tưởng viển vông, tim đập nhanh và đỏ mặt không thôi.
Ký ức đáng lẽ đã chôn vùi lại điên cuồng tấn công tâm trí, Sầm Nguyễn lập tức sa sầm mặt mày:
"Xóa đi."
Lục Trì Dã không chịu nổi khi thấy cô tức giận, cô cứ hễ giận là anh lại không nhịn được mà vứt bỏ tất cả để dỗ dành.
Chẳng màng đây là nơi nào, anh tựa vào cửa sổ, vươn cánh tay sạch sẽ vào trong ôm lấy gáy cô, rũ mắt, đặt một nụ hôn áp chế và nóng bỏng lên khóe môi cô.
"Đừng giận."
"Ba năm nay anh sống được đều nhờ tấm ảnh này đấy."
Lê Chi Duyệt ở vị trí lái xe: "???"
Không phải chứ... Kích... kích thích quá đi mất! Bọn trẻ con bây giờ biết chơi vậy sao?
Một người lù lù như cô còn đang chình ình ở đây mà!!!
Sầm Nguyễn ngẩn cả người, theo bản năng dùng răng cắn mạnh vào môi anh.
Lục Trì Dã đau đớn hừ nhẹ một tiếng rồi buông người ra.
Môi dưới bị cắn rách da, máu đang chảy, nhưng anh cứ để mặc vết máu treo ở đó, chẳng thèm lau đi.
Cổ áo buông lơi trông vừa ngông cuồng vừa phong lưu.
Sầm Nguyễn dùng sức ném mạnh chiếc điện thoại trong tay về phía Lục Trì Dã, anh cũng không né tránh, Sầm Nguyễn nghe thấy tiếng va chạm trầm đục khi chiếc điện thoại đập mạnh vào xương quai xanh của anh.
Đau đấy.
Cô lạnh mặt buông lời tàn nhẫn với anh.
"Lục Trì Dã."
"Đừng để có lần sau."
Quăng lại câu nói đó, Sầm Nguyễn bảo Lê Chi Duyệt lái xe đi thẳng không thèm quay đầu lại.
Lục Trì Dã nhìn theo bóng lưng chiếc xe dần biến mất, khẽ cười nhạt, đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết cắn trên môi.
"Được."
"Đừng có lần sau."
"Vậy thì chúng ta làm vô số lần."
Khi Hạ Túc Hoài thấy Lục Trì Dã quay lại câu lạc bộ AS đã là chuyện của nửa ngày sau, anh ta bị chuốc rượu thê thảm, miệng không ngừng chửi thề.
"Má nó, Lục Trì Dã, vừa nãy cậu cứ như mất hồn rồi chạy giữa đường đi..." đâu mất tiêu rồi.