Cám Dỗ Giữa Ban Ngày

Chương 11: Khoảnh khắc bùng nổ

Trước Sau

break


Chị Hoa vừa mới thốt ra một chữ, đã nghe thấy giọng điệu cà lơ phất phơ cùng tiếng cười trầm thấp lười biếng của Lục Trì Dã: "Chị ơi."

Anh tựa vào xe phân khối lớn, rít một hơi thuốc sâu, như đang nghiêm túc hồi tưởng điều gì đó, lời nói thẳng thừng lại pha chút lưu manh: "Em nhớ hồi trước chị thích cùng em trên xe này lắm mà..."

Tim Sầm Nguyễn đập thót một cái, vội vàng chạy tới bịt miệng anh lại.

"Nói bậy thêm một chữ nữa tin hay không tôi giết cậu luôn."

Lục Trì Dã nghe vậy từ từ nhướng mày, bộ dạng còn có vẻ khá mong đợi khiến Sầm Nguyễn nhịn không được giơ chân đá anh.

Đang mặc sườn xám xẻ cao, trong cơn nóng giận hành động không kịp tiết chế, đôi chân dài trắng ngần cứ thế lộ ra.

Đặc biệt là chân phải vừa đá kia đã bị Lục Trì Dã thong dong nắm gọn trong tay.

Lục Trì Dã cứ thế nhàn nhã tựa vào xe, bộ sườn xám ôm sát đường cong cơ thể tuyệt mỹ của cô, trông như thể cô đang bị vây trong lòng anh.

Cái vẻ ngông cuồng ngấm vào xương tủy, bàn tay anh tùy tiện chạm vào đâu cũng khiến người ta run rẩy.

Toàn bộ khung cảnh đột nhiên trở nên gợi cảm đến bùng nổ.

Chị Hoa và khách hàng đều là những kẻ tinh đời, lập tức ra hiệu cho mọi người tiến hành chụp ảnh.

Đôi khi những khoảnh khắc bắt trọn tự nhiên này lại có sức công phá mạnh mẽ hơn hẳn những kiểu tạo dáng bài bản.

Đã quá lâu không tiếp xúc thân mật với người khác như vậy, Sầm Nguyễn cảm thấy vùng đùi mình lập tức nóng ran như bị lửa thiêu.

Theo bản năng cô định né tránh nhưng Lục Trì Dã còn nhanh hơn một bước, một tay ôm lấy eo thon, chân dài nhấc lên trực tiếp leo lên xe.

Sầm Nguyễn cũng bị anh ép chặt trên xe.

Bộ sườn xám thêu hoa dán sát vào đường cong cơ thể, đôi chân đặt nghiêng một bên xe, thắt lưng gần như dán chặt vào lớp vỏ sắt của bình xăng phía trước.

Lục Trì Dã cúi người, ở góc độ camera không chụp tới, anh nghiêng đầu cắn nhẹ vào dái tai mềm mại của cô.

Anh tìm chuẩn xác điểm nhạy cảm của cô, khiến Sầm Nguyễn nghẹt thở, còn anh thì lưu manh hết chỗ nói, dùng tông giọng trầm thấp năm đó gọi cô, sức hút nam tính đầy nổi loạn tăng vọt.

"Chị ơi."

"Mẹ kiếp, em nhớ chị đến phát điên rồi."

"Nhớ đến mức đau cả xương tủy."

"Không tin chị sờ thử xem."

Sầm Nguyễn: "..."

Mẹ nó, cái tên khốn này!

Chỉ nhìn thấy sự va chạm bùng nổ giữa nét truyền thống và sự hoang dại, khách hàng phấn khích đến phát cuồng.

Chị Hoa cũng không nhịn được lấy điện thoại ra chụp vài tấm.

Đẹp quá là kinh hoàng!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc