Sầm Nguyễn suy nghĩ một chút rồi đề nghị với khách hàng: "Sườn xám trên xe mô tô, anh thấy sao?"
"Sườn xám trên xe mô tô..."
Mắt khách hàng sáng rực lên, gật đầu lia lịa đầy phấn khích: "Đủ mới lạ!"
"Sự va chạm giữa truyền thống và hoang dại! Chắc chắn sẽ tạo ra tia lửa!"
Khách hàng này là người có tính cách nóng vội, nhìn chiếc mô tô kia là biết loại phiên bản giới hạn hiếm thấy, lập tức hùng hổ sắp xếp người đi tìm chủ xe để thương lượng.
Sầm Nguyễn tìm một chiếc ghế ngồi đó không nhúc nhích. Xe mô tô à, Lục Trì Dã cũng có một chiếc, còn chơi rất giỏi nữa.
Ba năm trước, lúc Lục Trì Dã phát điên, anh còn từng bế cô lên xe mô tô của mình mà làm chuyện đó.
Tuổi còn nhỏ mà hóc môn nam tính lại bùng nổ tới tận cùng như vậy.
Nhận ra suy nghĩ của mình đang đi chệch hướng, Sầm Nguyễn không dám nhìn chiếc xe kia nữa, cúi đầu lướt điện thoại.
Không bao lâu sau, khách hàng tươi cười rạng rỡ đi tới nói: "Được rồi, được rồi!"
"Đối phương đồng ý cho chúng ta mượn xe để chụp ảnh rồi."
"Chỉ có một điều kiện."
"Điều kiện gì ạ?" Sầm Nguyễn hỏi.
Khách hàng nói: "Cậu ấy yêu cầu được chụp cùng chúng ta trong cảnh này."
Nhớ lại ngoại hình và khí chất của đối phương, khách hàng cầu còn không được.
Sườn xám trên xe mô tô, trai xinh gái đẹp trên xe mô tô, bất kể cái nào cũng là điểm bùng nổ tuyệt vời.
Sầm Nguyễn không nghĩ nhiều, gật đầu: "Được thôi."
Mãi đến khi chỉnh trang lại lớp trang điểm đi ra ngoài, nhìn thấy dáng vẻ lười nhác đang tựa vào chiếc xe mô tô kia, cô mới đột ngột khựng lại.
"Lục Trì Dã?"
Lục Trì Dã ngậm thuốc lá, một cánh tay hờ hững kẹp chiếc mũ bảo hiểm, nghe thấy tiếng gọi, anh nghiêng mặt sang cười với cô: "Chị ơi."
Chẳng hiểu sao, hai chữ "chị ơi" này mỗi lần thốt ra từ miệng anh luôn mang theo một cảm giác ngứa ngáy khó tả, cứ chậm rãi mà mài mòn lòng người.
Hèn gì lại đưa ra yêu cầu muốn chụp ảnh cùng nhau.
Sầm Nguyễn nghiến răng, giận đến mức bật cười.
Cô xoay người đi vào trong, vừa định từ chối buổi chụp hình này thì chị Hoa đã vội vàng đuổi theo. Như thể đi guốc trong bụng cô, câu đầu tiên chị thốt ra là: "Em muốn chị chết đúng không?"
Sầm Nguyễn: "?"
"Lại muốn bỏ dở công việc, không phải muốn chị chết thì là gì?"
"..."
"Không phải em không chụp." Sầm Nguyễn chỉ tay về phía Lục Trì Dã: "Giữa chừng thêm một người lạ vào, em không chụp được."
"Em..."
"Chị là không chụp được, hay là không dám chụp?"