Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 67.3

Trước Sau

break

“Còn chưa đầy nửa tháng nữa là qua tháng thứ ba rồi sao?” Thẩm lão thái thái nhìn bụng nàng.

“Vâng.” Chúc Ngâm Loan đáp lời.

“Cơ thể của ngươi gầy yếu, ngày trước ta bảo ngươi ăn nhiều vào, ngươi cứ không chịu. Giờ tháng ngày dần trôi, nhìn vẫn chẳng thấy thay đổi gì.” Vừa nói, Thẩm lão thái thái lại hỏi nàng muốn ăn gì, rồi bảo người hầu làm mang lên.

Lão ma ma đứng bên cạnh nói: “Trên bàn còn bày bánh ngọt Thế tử gia mang từ Ngự Thiện Phòng trong cung về, thiếu phu nhân đã ăn rất nhiều rồi.”

Thẩm lão thái thái nhìn theo, bánh ngọt trên bàn quả thật là do Ngự Thiện Phòng làm. Thật ra hầu như ngày nào hắn cũng mang về: “Thính Lan đúng là có lòng.”

Trước đây mọi người còn tưởng mối nhân duyên này không thuận lợi, không ngờ lại êm đềm, trừ bên phía Chúc gia phiền phức kia.

Chuyện Chúc gia chưa được giải quyết xong, vẫn đang bị điều tra. Vệ gia thì ầm ĩ khắp Kinh Thành, giờ danh tiếng coi như đã thối nát hoàn toàn. Nghe nói phu nhân Vệ gia tên là gì ấy nhỉ? Không chỉ nằm liệt giường, mà hình như cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa.

Thẩm lão thái thái không nói ra những chuyện này, sợ làm phiền lòng Chúc Ngâm Loan, khiến nàng phải bận tâm.

“Nghe lão ma ma nói về khẩu vị của ngươi, hình như ngươi rất thích ăn chua à?”

Chúc Ngâm Loan khựng lại, nàng nói cái gì mình cũng thích ăn. Về chế độ ăn uống của nàng, người do Thẩm phu nhân phái đến cũng rất chú ý, còn thỉnh thoảng nhắc đến những món chua, cay, ngọt vào tai nàng. Chúc Ngâm Loan biết, Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái đang mong ngóng nhi tử hay nữ nhi.

Nàng đã nói chuyện này với Thẩm Cảnh Trạm, lúc đó hắn cười hỏi nàng thích nhi tử hay nữ nhi.

Chúc Ngâm Loan nói đều thích. Thẩm Cảnh Trạm thuận theo lời nàng, cũng nói mình thích cả hai, chỉ cần là con do nàng sinh.

Chỉ thích con do nàng sinh thôi sao? Lúc đó nàng thầm hỏi trong lòng, không ngờ dường như Thẩm Cảnh Trạm nhìn thấu suy nghĩ của nàng, lại thật lòng nói một câu, hắn thích đứa con nàng sinh cho hắn.

Lúc đó mặt Chúc Ngâm Loan đỏ bừng, bên cạnh còn có tiểu nha hoàn, hắn nói chuyện thật sự quá thẳng thắn rồi. Nàng vốn định nhắc lại chuyện trước đây để châm chọc hắn, nhưng nàng lại không thể mở lời, chỉ đành giục hắn mau đi làm việc.

Giờ nhớ lại có chút lơ đãng, nàng suýt chút nữa đã chép sai chữ trên kinh Phật. Thẩm lão thái thái không biết Chúc Ngâm Loan đang nghĩ gì, chỉ nghĩ nàng mệt rồi, bèn vội vàng bảo nàng nghỉ ngơi.

“Tôn tức không mệt, chỉ là nhìn kinh Phật đến mê mẩn thôi.” Chúc Ngâm Loan vội vàng giải thích.

Thẩm lão thái thái bảo nàng phải chú ý giữ gìn sức khỏe. Lão ma ma bên cạnh lại chen vào hòa giải, nói rằng thái y đã bảo sức khỏe của nàng rất tốt, không có vấn đề gì.

“Không có vấn đề gì là tốt rồi.” Thẩm lão thái thái chỉ muốn sớm ôm chắt trai Đại phòng.

Chuyện đã bị lái sang hướng khác, ngồi chưa được bao lâu, Thẩm lão thái thái hỏi Chúc Ngâm Loan có biết chuyện Chúc gia không?

Nàng khựng lại, thành thật lắc đầu: “Mẫu thân không cho phép tôn tức nhúng tay vào.”

“Mẫu thân ngươi nói đúng, Chúc gia là một mớ hỗn độn, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ, ngươi không nhúng tay vào là tốt.” Thẩm lão thái thái đánh giá thần sắc của nàng.

Xem ra ngày trước Chúc đại nhân đối xử với Chúc Ngâm Loan rất tệ, cho đến bây giờ, nàng cũng không mở lời muốn cầu xin cho ông ta, kể cả khi là phụ thân ruột.

Mặc dù Thẩm lão thái thái bất ngờ, nhưng cũng không trách móc. Nếu Chúc Ngâm Loan mà cứ lề mề mềm lòng thì người gặp rắc rối sẽ là Thẩm gia. Nàng biết chừng mực, đương nhiên Thẩm lão thái thái yên tâm.

Có điều... Bà vẫn không tránh khỏi lo lắng.

Nhìn nữ tử Chúc gia bây giờ tỉnh táo như vậy, ngay cả khi đối mặt với phụ thân ruột mà cũng có thể dứt khoát rút lui, không gây ra phiền phức.

Nếu một ngày nào đó, nàng biết chuyện Thẩm Cảnh Trạm đã bỏ thuốc Vệ Như Trác, e rằng sẽ ầm ĩ náo loạn.

Hình như nàng thật sự chưa biết chuyện này phải không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc