Mặc dù có chạm mắt, nhưng lại không bị Thẩm Cảnh Trạm phát hiện, mỗi lần hắn nhìn sang, ánh mắt của Phụng An công chúa sẽ lập tức thu về, cực kỳ an phận.
Trong lòng Chúc Ngâm Loan đầy rẫy nghi ngờ, nhưng lại không tìm thấy manh mối nào. Dù sao thì, trong những ngày Thẩm Cảnh Trạm ở Thẩm gia, Phụng An công chúa không còn cơ hội nói chuyện hay ở cùng nàng như ngày đầu nữa.
Vì hắn trở về, mấy ngày qua, Thẩm lão thái thái đều ra ngoài dùng bữa, nhưng tinh thần không được thoải mái lắm. Bà không chịu nổi mùa hè không chỉ vì sức khỏe kém, mà chủ yếu là do tuổi cao, không chịu nổi cái nóng.
Từ khi Chúc Ngâm Loan mang thai, nàng trở nên rất “yếu ớt, quan trọng” trong Thẩm gia, hầu như không phải làm bất cứ việc gì, chỉ chuyên tâm dưỡng thai.
Bây giờ ngay cả việc nhà Thẩm phu nhân cũng không chia cho nàng, trước đây còn để nàng tham gia vào việc hôn sự của Thẩm Khấu Ngọc. Hiện giờ dường như sợ nàng mệt, bà ấy nói rằng có Phụng An công chúa và hai tỷ muội Thi gia giúp đỡ là được rồi, bảo nàng ở cùng Thẩm lão thái thái nhiều hơn, không cần phải để mắt đến việc bên này nữa.
Quyết định của Thẩm phu nhân rất đột ngột, là sau khi Phụng An công chúa đến thì thay đổi ý định, nguyên nhân trong đó đã quá rõ ràng. Đương nhiên Chúc Ngâm Loan không có ý kiến gì, chỉ là nàng không nhịn được mà nghĩ, rốt cuộc đây là ý của Thẩm phu nhân, hay là Thẩm Cảnh Trạm đã nói với bà ấy?
Nàng không hỏi thẳng... Nàng luôn cảm thấy, cho dù có hỏi Thẩm Cảnh Trạm, e rằng cũng không hỏi ra được gì, dù sao cũng không phải nàng chưa từng hỏi.
Nàng hỏi giữa hắn và Phụng An công chúa đã xảy ra chuyện gì? Ngược lại bị hắn lấp liếm cho qua, sau đó nàng cũng không hỏi lại nữa.
Lúc này đi hỏi, cũng không biết có moi được tin tức gì không. Có vẻ Thẩm Cảnh Trạm rất đề phòng, nếu truy hỏi đến cùng...
Suy đi nghĩ lại, Chúc Ngâm Loan cảm thấy đành thôi. Bất kể là Thẩm phu nhân hay Thẩm Cảnh Trạm làm, có truy hỏi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Dù sao cũng là chuyện cũ rồi, quan trọng nhất là, Phụng An công chúa và Thẩm Cảnh Trạm không giống như có tình cũ.
Nàng ta đối với hắn giống như là kiêng dè hơn. Điều mà Chúc Ngâm Loan tò mò là trước đây Thẩm Cảnh Trạm đã làm gì mà lại khiến Phụng An công chúa không sợ trời không sợ đất phải kiêng dè?
Rất có thể Thẩm Khấu Ngọc cũng biết chuyện này, nhưng gần đây tâm trạng nàng ấy đang không vui. Ngày cưới càng gần, cả người càng ủ rũ, hoàn toàn không còn vẻ tươi cười nữa.
Chúc Ngâm Loan không thể nhúng tay vào việc chuẩn bị của hồi môn của nàng ấy nữa. Ban ngày nàng lại bị Thẩm Cảnh Trạm đưa đến Vận Mai Đường để bầu bạn với Thẩm lão thái thái. Ngày nào hắn cũng đưa nàng đến Vận Mai Đường rồi mới rời đi, đến giờ dùng bữa lại trở về.
Chúc Ngâm Loan rảnh rỗi không có việc gì làm, thấy Thẩm lão thái thái không thoải mái thì muốn xoa bóp giúp bà. Thẩm lão thái thái sợ nàng mệt, nói là không cần.
Bà chỉ bảo Chúc Ngâm Loan cứ ăn bánh ngọt, uống trà hoa quả, thỉnh thoảng để nàng chép kinh Phật. Ngay cả khi chép kinh Phật, bà cũng rất quan tâm đến sức khỏe của nàng, chỉ bảo nàng chép một lát, sau đó lại nghỉ ngơi rất lâu.
“Có buồn chán không?” Thẩm lão thái thái hỏi nàng.
Chúc Ngâm Loan lắc đầu: “Được bầu bạn với tổ mẫu, trong lòng tôn tức cảm thấy rất yên tĩnh, không hề buồn chán.”
“Cô nương như ngươi lại có thể ngồi yên được.”
Công bằng mà nói, tính cách của Chúc Ngâm Loan đúng là điềm tĩnh ngoan ngoãn, tốt hơn hầu hết các nhi tức, tôn tức trong nhà.
Thẩm lão thái thái nằm lâu nên cơ thể không thoải mái, bà trở mình định xuống đất đi lại, nhưng tiếc là không có sức.
Cứ thấy choáng váng, bà lại bảo lão ma ma kê thêm mấy cái gối mềm bằng lông ngỗng thêu chỉ vàng, tựa vào giường, nhìn Chúc Ngâm Loan chép kinh giúp bà.