Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 55.6

Trước Sau

break

“Nếu ta nói với phu quân...” Chúc Ngâm Loan do dự.

Không phải nàng không muốn chuyển lời. Mà là...

Đây là Thẩm gia mà? Nếu nàng thổi gió bên gối với Thẩm Cảnh Trạm, “ngăn cản” “nhân duyên” của Thẩm Khấu Ngọc, e rằng Thẩm lão thái thái và Thẩm phu nhân đều sẽ bất mãn với nàng.

“Hay là muội tự nói với phu quân đi?” Nàng do dự từ chối.

“Ca ca đâu có chịu giúp ta.” Nghe thấy Chúc Ngâm Loan không nới lỏng miệng, Thẩm Khấu Ngọc ỉu xìu, nàng ấy nằm bò ra bàn, uể oải nghịch chén trà.

“Tẩu tẩu, tẩu không biết ca ca hung dữ thế nào đâu, ta không dám đi nói với huynh ấy. Nếu ta đi thật, nói không chừng còn bị huynh ấy khiển trách dạy bảo, lại nói ta suốt ngày không ra thể thống gì, thậm chí còn nói nặng lời hơn cả phụ mẫu.”

“Phu quân hung dữ vậy sao?” Nàng khó có thể tưởng tượng được dáng vẻ Thẩm Cảnh Trạm nghiêm khắc khiển trách người khác. Nói chính xác là chưa từng thấy, nên không có cách nào tưởng tượng.

Thẩm Cảnh Trạm luôn ôn hòa như gió xuân ấm áp, săn sóc tỉ mỉ, chu đáo tinh tế. Nếu nhất định phải nói hắn có điểm nào không tốt, vậy thì chính là thường xuyên chặn lời trưởng bối, nhưng cũng không tính là hung dữ nhỉ?

“Hung dữ lắm!” Thẩm Khấu Ngọc ngồi thẳng người dậy.

“Trước đây tẩu tẩu chưa từng thấy huynh ấy ở nhà nói một là một, hai là hai thế nào đâu. Ngay cả phụ thân cũng không áp chế được huynh ấy, thậm chí cho dù tổ mẫu lên tiếng, huynh ấy cũng chẳng nể mặt mấy.”

“Vậy sao?” Chúc Ngâm Loan tò mò, hỏi cụ thể là chuyện gì?

“Vì trước đây mẫu thân đưa vào phòng ca ca...” Nói được một nửa, nàng ấy khựng lại, rụt cổ: “Tẩu tẩu, nếu ta nói ra thì tẩu có giận không?”

Chúc Ngâm Loan lắc đầu: “Không đâu.”

“Vậy tẩu cũng đừng nói với ca ca nhé.”

“Ừm.” Nàng gật đầu.

Thẩm Khấu Ngọc hạ thấp giọng, nói mấy năm trước Thẩm Cảnh Trạm đã đến tuổi hiểu chuyện nhưng mãi không chịu nhận nha hoàn thông phòng, mấy lần đề cập đều bị hắn bác bỏ không cần.

Thẩm phu nhân lo lắng hắn có vấn đề, lén lút đưa nha hoàn xinh đẹp vào ngoại viện của hắn. Nha hoàn kia lại lén bỏ chút đồ vào trà của Thẩm Cảnh Trạm, mưu đồ bò lên giường chủ tử. Sau khi bị hắn phát hiện thì nha hoàn đó đã bị chặt tay, vứt vào viện của Thẩm phu nhân.

“Chặt, chặt tay?” Chúc Ngâm Loan còn tưởng bản thân nghe nhầm.

“Đúng vậy.” Nhớ lại cảnh tượng đó, sắc mặt Thẩm Khấu Ngọc cũng trở nên kinh hãi.

“Ca ca cảnh giác rất cao, sau khi nhận ra điều bất thường thì lập tức rút kiếm, sầm mặt hỏi nha hoàn đó là bỏ thuốc bằng tay nào?”

“Nha hoàn kia không chịu nói, ca ca lập tức bảo vậy thì chặt cả hai. Nha hoàn đó mới nói là tay phải, vừa dứt lời, tay phải đã bị chặt đứt, máu bắn tung tóe, mấy người có mặt tại đó đều bị dọa ngất luôn.”

“Cái gì...” Chúc Ngâm Loan nghẹn lời.

“Tẩu tẩu không tin sao?” Thẩm Khấu Ngọc nói: “Không tin thì tẩu có thể hỏi bọn hạ nhân, tuy chuyện này đã qua lâu rồi nhưng người trong phủ vẫn còn nhớ rõ.”

“Ngoài ra, chuyện trên triều đình năm đó, tẩu tẩu cũng có thể đi nghe ngóng. Ca ca ra vào Hình bộ, huynh ấy còn có một danh hiệu nữa kìa.”

“Danh hiệu gì?”

“Diêm Vương ác quan!”

Thẩm Khấu Ngọc nói hắn thẩm vấn người vừa nhanh vừa gọn, tử tù gian xảo đến mấy cũng bị hắn cạy miệng.

Chúc Ngâm Loan cảm thấy thật xa lạ: “...” Đây là Thẩm Cảnh Trạm sao?

Thẩm Khấu Ngọc nghĩ đến vị huynh trưởng dịu dàng như ngọc ngày hôm nay, không thấy thân thiết mà chỉ thấy như gặp ma, không nhịn được cảm thán từ tận đáy lòng: “Cũng không trách tẩu tẩu nghi ngờ đâu.”

“Dường như ca ca trước mặt tẩu tẩu chẳng giống với ca ca mà bọn ta quen biết.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc