Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 240: Thù Đoạt Thê, Không Đội Trời Chung! (5)

Trước Sau

break

Vệ gia gần như đảo lộn, Bàng thị bệnh nặng, vốn chỉ là trúng gió thôi, nay lại thành ra nguy kịch. Lang trung đến khám cho bà ta lại chính là người từng khám cho Bàng thị.

Lang trung bảo với bà ta, bệnh của Bàng thị không chỉ là bệnh thể xác mà còn là tâm bệnh, không chừng chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bàng thị vốn đang sinh long hoạt hổ, giờ lại thành ra thế này...

Chu phu nhân sợ hãi nhắm mắt lại.

“Mẫu thân...” Thấy Chu phu nhân không nói năng gì, Chúc Trầm Đàn cũng dần bình tĩnh lại, thấy sắc mặt bà ta không tốt, nàng ta định lên tiếng an ủi.

Tiểu nha hoàn vào cửa, nói Chúc đại nhân gọi nàng ta đến thư phòng một chuyến.

Chúc Trầm Đàn hỏi là chuyện gì? Tiểu nha hoàn lắc đầu nói không biết, cũng không hiểu tại sao, linh cảm chẳng lành trong lòng Chúc Trầm Đàn ngày càng mạnh mẽ.

Chu phu nhân giục nàng ta: “Đi nhanh đi, đã là phụ thân con gọi thì đừng để phụ thân phải đợi.”

“Mẫu thân lo nghỉ ngơi đi.”

Càng đến gần thư phòng, linh cảm chẳng lành trong lòng Chúc Trầm Đàn gần như muốn vỡ tung ra.

Rất nhanh, linh cảm của nàng ta đã được xác nhận, cả người nàng ta như sét đánh ngang tai.

Ban đầu Chúc đại nhân nói rất hay, nào là cả nhà đã làm liên lụy đến nàng ta, không bảo vệ tốt cho nàng ta, để nàng ta lỡ dở đến tận bây giờ. Lại còn nói hiện giờ Chúc gia đang lung lay như sắp đổ, để bảo toàn cho nàng ta, ông ta dự định đưa nàng ta đi nơi khác lánh nạn.

Chúc Trầm Đàn còn chưa kịp hỏi rõ là đưa nàng ta đi đâu, đã nghe đích thân ca ca của nàng ta nói rằng, nàng ta đã lỡ dở ở nhà quá lâu rồi, nay trong nhà đã tìm cho nàng ta một mối hôn sự tốt, gả nàng ta qua đó để hưởng phúc. Đối phương nhất định có thể che chở cho nàng ta, che chở cho Chúc gia.

Chúc Trầm Đàn vốn còn đang vui mừng, nghĩ thầm rốt cuộc là mối hôn sự thế nào mà có thể hưởng phúc, che chở cho nàng ta và Chúc gia, lợi hại đến thế, liệu có thể đè bẹp được Chúc Ngâm Loan không?

Nhưng không ngờ tới, trong nhà lại gả nàng ta cho Quách lão Vương gia làm kế thất? Quách lão Vương gia đã già, chưa nói trong phủ thê thiếp đầy đàn, nghe người ta đồn lão ta còn hay dùng “thủ đoạn chốn khuê phòng”, hại chết không ít người. Kế thất trước đó của lão ta, đến giờ vẫn không biết là chết thế nào!

“Phụ thân muốn đẩy nữ nhi vào hố lửa sao?” Chúc Trầm Đàn gào lên.

“Hố lửa gì chứ, ngươi đang nói bậy bạ cái gì vậy?” Chúc đại nhân bị vạch trần tâm tư, thẹn quá hóa giận: “Vi phụ là đang tính toán cho ngươi, là đang nghĩ cho ngươi!”

“Nghĩ cho nữ nhi cái gì chứ, tất cả là vì vinh hoa phú quý của ngài, vì tiền đồ quan lộ của ca ca thì có!”

Không ngờ, nàng ta lại chẳng bằng ca ca của mình? Cả lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt, sao phụ thân nỡ lòng nào.

“Chuyện này ta và ca ca ngươi đã suy nghĩ kỹ rồi, đây là một mối hôn sự rất tốt, ngươi cứ ở nhà chờ gả đi.”

Chúc đại nhân lười tranh cãi với nàng ta, hiện giờ ông ta đang rối như tơ vò, hôn sự của Chúc Trầm Đàn có thể cứu Chúc gia khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, không thể không làm vậy.

Chúc Trầm Đàn tức giận chạy ra ngoài, Chúc đại nhân sai người đuổi theo, không cho phép nàng ta rời đi.

Chúc gia cũng bắt đầu náo loạn cả lên. Không chỉ Chúc gia, Thẩm gia cũng bị liên lụy.

Chuyện ngày trước Thẩm Cảnh Trạm đề bạt quan chức cho Chúc Minh Sinh đã bị Vệ Như Trác đang bị triều đình thẩm tra lên tiếng tố cáo.

Ngoài ra, hắn ta còn nhắc đến thiệp mời mà Thượng thư đại nhân đã đưa cho mình năm xưa, bẩm báo với Hoàng thượng rằng chính thê hiện tại của Thẩm Cảnh Trạm chính là đích thê ngày xưa của hắn ta.

Vệ Như Trác xử lý vụ án Thái úy Diêu gia, vốn đã đắc tội không ít người. Dưới trướng Thái úy môn sinh đông đảo, vụ án lại liên lụy đến nhiều người. Ngay tại triều đình, dù Vệ Như Trác không chỉ điểm thẳng tên Thẩm Cảnh Trạm, nhưng cũng có kẻ mượn cớ để gây chuyện.

Chúc Ngâm Loan hoàn toàn không hay biết gì về sóng gió bên ngoài. Nàng ngủ trưa dậy, không báo cho người bên ngoài, nghe đám tiểu nha hoàn bàn tán mới biết chuyện.

Chúc Ngâm Loan nhận được tin thì vô cùng bất an, hóa ra hôm qua Thẩm Cảnh Trạm không về nhà là vì xảy ra chuyện sao?

Những suy nghĩ ghen tuông, oán trách linh tinh đó, khi liên quan đến chính sự đều bị đè nén xuống. Nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất, cuối cùng chuyện của Chúc gia vẫn liên lụy đến Thẩm Cảnh Trạm.

Nàng muốn sai người đi gọi hắn, nhưng lại sợ kinh động đến người của Thẩm gia, thế là chỉ có thể đứng ngồi không yên.

Đến giờ cơm tối, Thẩm Cảnh Trạm vẫn không lộ diện, chỉ có người đến truyền lời, nói rằng sẽ về muộn.

Chúc Ngâm Loan thật sự không đợi nổi nữa, nàng hỏi khi nào hắn về?

Thuộc hạ thấy Chúc Ngâm Loan sốt ruột, bèn nói mình không rõ, nhưng sẽ thúc giục giúp nàng.

Chúc Ngâm Loan mím môi: “Phu quân bận rộn công việc, cũng không cần thúc giục đâu, ta sẽ ở nhà đợi chàng.”

“Vâng.” Thuộc hạ của Thẩm Cảnh Trạm nhanh chóng rời đi.

Sau khi Chúc Ngâm Loan tắm rửa xong, Thẩm Cảnh Trạm vẫn chưa về.

Khoảng chừng một canh giờ sau, nàng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, trong lòng vui mừng, nhưng lại phát hiện là tiểu nha hoàn vào thêm hương, niềm vui vụt tắt.

Chúc Ngâm Loan ngửi mùi hương trầm, dần chìm vào giấc ngủ. Khi nàng không chống đỡ nổi mùi an thần hương, sắp ngủ thiếp đi hoàn toàn thì lại nghe thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân lần này có vẻ không phải là tiểu nha hoàn thêm hương, mà là Thẩm Cảnh Trạm.

Chúc Ngâm Loan vô cùng lo lắng, trong cơn mơ màng bỗng giật mình tỉnh giấc. Nàng ngồi dậy vén màn, nhìn ra ngoài, thấy một bóng hình cao lớn.

Có lẽ nam nhân cũng nghe thấy động tĩnh nàng ngồi dậy, giọng nói ôn hòa truyền vào.

“Loan Nhi?”




 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương