Hình như Thẩm Khấu Ngọc vừa khóc, đôi mắt còn đỏ hơn lúc rời khỏi chính sảnh, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười. Nàng ấy gọi Chúc Ngâm Loan là tẩu tẩu, nói rằng vô cùng thích cây roi ngọc mà nàng tặng, đó là thứ nàng ấy luôn hằng mong ước.
Chúc Ngâm Loan mời nàng ấy ngồi xuống, sai Minh Nha dâng trà.
“Ta uống Thanh Lục Sơn Giản được không? Ta không thích trà hoa.” Nàng ấy nói.
“Tất nhiên là được.” Chúc Ngâm Loan bảo Minh Nha đi chuẩn bị, còn hỏi nàng ấy muốn ăn loại bánh ngọt nào?
Thẩm Khấu Ngọc không hề khách sáo, lập tức đọc tên các loại bánh ngọt: “Cái miệng này của ta hơi kén chọn, tẩu tẩu đừng trách nhé.”
“Không trách, không trách.” Chúc Ngâm Loan cười. Nếu cứ kiểu cách giả tạo, đó mới thật sự là khó chung sống.
“Ta qua đây tìm tẩu tẩu, một là để cảm ơn cây roi ngọc mà tẩu tặng, hai là cũng muốn trốn đi tìm chút thanh nhàn.”
Trà vẫn chưa được bưng lên, một tay Thẩm Khấu Ngọc chống đầu, tay kia xoay xoay chén trà.
“Muội có thể qua đây, ta rất vui.” Nàng vốn dĩ đã có ý định tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với người Thẩm gia, Thẩm Khấu Ngọc không chán ghét nàng, đương nhiên là chuyện tốt.
Vừa khéo, nàng cũng muốn hỏi xem bức họa mà Thẩm Khấu Ngọc nhắc đến lúc dùng bữa sáng là gì?
“Thật ra cây roi ngọc đó là do phu quân chuẩn bị.”
“Ca ca đã đưa cho tẩu tẩu thì chính là đồ của tẩu tẩu, tẩu tẩu tặng cho ta, ta cũng nên cảm tạ tẩu tẩu.”
“Nói đi cũng phải nói lại, món đồ ta đưa cho tẩu tẩu, tẩu tẩu đã xem chưa?”
Chúc Ngâm Loan nói vẫn chưa kịp xem.
“Mau mang qua đây.”
Giảo Huệ mang hộp gấm đến, Thẩm Khấu Ngọc kéo Chúc Ngâm Loan vào nội thất, còn bảo người hạ hết khung cửa sổ, rèm châu và màn ngọc xuống. Trong nháy mắt, nội thất trở nên tối sầm.
Chúc Ngâm Loan không hiểu, nàng vẫn chưa quen lắm với sự gần gũi tự nhiên của Thẩm Khấu Ngọc, nhưng đối phương đã thúc giục nàng mau mở hộp gỗ đàn hương ra.
Chúc Ngâm Loan tò mò mở ra. Khoảnh khắc tiếp theo, thứ bên trong hộp gấm lộ ra vẻ rực rỡ, chiếu sáng cả nội thất, quan trọng hơn là còn chiếu lên bốn phía không ít bóng mờ nhạt, giống như bầu trời đầy sao rực rỡ, khiến nàng sững sờ.
“Đây là...?”
Thẩm Khấu Ngọc cười tủm tỉm, nói: “Đây là một vật tinh xảo mà ta tình cờ có được ở Lưu Châu, không chỉ có tác dụng chiếu sáng như dạ minh châu mà còn phản chiếu cảnh sao trời giống như múa rối bóng. Cho nên ta cố ý tặng cho tẩu tẩu làm quà mừng tân hôn! Chúc tẩu tẩu và ca ca nhân duyên mỹ mãn, như sao và trăng luôn bầu bạn bên nhau.”
Quả thật là một món đồ tinh xảo, Chúc Ngâm Loan nói quá quý giá rồi. Thẩm Khấu Ngọc lại nói cây roi ngọc nàng tặng nàng ấy còn quý giá hơn, cả Kinh Thành không tìm thấy cái thứ hai.
Chúc Ngâm Loan ngắm nhìn một hồi lâu rồi mới bảo người cất viên châu đi.
Trà bánh cũng được bưng lên, hai người ngồi thưởng trà trò chuyện. Đa phần là Thẩm Khấu Ngọc nói, nàng ấy hỏi Chúc Ngâm Loan đến Thẩm gia rồi thì có quen thuộc chưa? Có gặp chuyện gì không?
Chúc Ngâm Loan cảm tạ sự quan tâm của nàng ấy, nói rằng không có: “Bề trên khoan hậu, các chị em dâu hòa nhã, không có ai làm khó ta.”
“Vậy thì tốt, nhưng cũng vì tẩu tẩu là người tốt...” Thẩm Khấu Ngọc khen nàng vài câu.
Chúc Ngâm Loan nương theo giọng điệu nịnh nọt của nàng ấy, lờ mờ nhận ra dường như Thẩm Khấu Ngọc có chuyện muốn cầu xin nàng.
Không ngoài dự đoán của nàng, sau vài câu tán gẫu, nàng ấy mở lời: “Tẩu tẩu, ta có một thỉnh cầu quá đáng, không biết tẩu có thể giúp ta không?”
Chúc Ngâm Loan đoán chừng có lẽ là vì chuyện thành thân. Thẩm Khấu Ngọc là người sảng khoái, nàng cũng không vòng vo với nàng ấy: “Nếu là vì chuyện thành thân, có lẽ ta lực bất tòng tâm rồi.”
“Vừa nãy ta tiễn tổ mẫu về, lão nhân gia còn bảo ta khuyên muội hồi tâm thành thân.”
Thẩm Khấu Ngọc bĩu môi: “Mẫu thân và tổ mẫu thật là đồng lòng mà! Rốt cuộc là muốn gả ta đi đến mức nào chứ!”
Nàng ấy cầm lấy miếng bánh, hậm hực cắn mấy miếng, hai má phồng lên, trông rất đáng yêu.
Chúc Ngâm Loan đưa cho nàng ấy một chiếc khăn tay. Thẩm Khấu Ngọc nhận lấy: “Tẩu tẩu, ta cũng biết tẩu khó xử, nhưng ta thật sự không muốn thành thân, tẩu nói với ca ca một tiếng giúp ta được không? Ca ca ở trong nhà xưa nay uy nghiêm, phụ thân cũng không trấn áp được huynh ấy, nếu ca ca mở lời, mẫu thân và tổ mẫu sẽ không ép ta thành thân nữa.”