Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 2: Nàng Va Vào Hắn (2)

Trước Sau

break

Ma ma này ỷ vào địa vị của Chúc gia và tính tình hiền lành của Chúc Ngâm Loan, không đợi người thông truyền mà cứ xông thẳng vào, cũng không hành lễ vấn an, nói thẳng: “Tam tiểu thư, bên Đại tiểu thư xảy ra chuyện rồi, gọi người qua đó một chuyến!”

Tiểu nha hoàn theo hầu Chúc Ngâm Loan từ bé tên Minh Nha đang định lên tiếng biện hộ vài câu, nói rằng Chúc Ngâm Loan vẫn chưa dùng bữa. Nhưng Chúc Ngâm Loan đã giơ tay ngăn hành động của Minh Nha lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng ấy đừng nói nữa.

Ma ma tuy nhìn thấy hành động giữa hai chủ tớ, nhưng lại xem như không thấy, vẫn tiếp tục thúc giục: “Người mau đi đi, nếu không đi, Đại tiểu thư sẽ phải chịu ấm ức đấy!”

Nàng chỉ có thể gật đầu nói được.

Trên đường đi, Chúc Ngâm Loan đã biết đại khái là vì chuyện gì. Không ngoài chuyện cũ, tỷ phu Lạc Huyên ra ngoài uống rượu trêu ghẹo hoa nương, trong lòng tỷ tỷ của nàng không vui nên làm ầm lên, khóc lóc kể lể không ngừng.

Thực tế khi đến Lạc phủ, nàng có thể nói được gì đây?

Lạc Huyên giữ chức Tư lang ở đồn điền của Công Bộ, chức quan cao hơn Vệ Như Trác, dù nàng có chống lưng cũng có tác dụng gì đâu? Nhưng suốt năm qua, tỷ tỷ lại cứ thích gọi nàng đến, hơn nữa càng ngày càng thường xuyên, trong khi trước kia hai người vốn không thân thiết như vậy.

Nếu không đi, ma ma đi theo tỷ tỷ nàng sẽ báo với mẫu thân, nàng lại phải chịu mắng, nói nàng không thương xót tỷ tỷ, ngay cả tỷ muội nhà mình cũng không thèm bận tâm.

Nhưng nhớ lại lúc trước, khi tỷ tỷ gả vào Lạc gia nhà cao cửa rộng, nàng đã thay tỷ tỷ hoàn thành mối nhân duyên với Vệ gia. Trong khi Vệ gia nghèo khó túng quẫn, tỷ tỷ lại sống trong cẩm y ngọc thực, có từng giúp đỡ nàng bao giờ chưa?

“Tiểu thư ăn chút điểm tâm lót dạ đi, e rằng đi đi về về còn mất khá nhiều thời gian. Dạo này người không thiết ăn uống, thân hình đã gầy đi rồi.” Minh Nha lấy điểm tâm ra.

“Lúc nãy hai ta ra ngoài vội vàng, phần này là Giảo Huệ đã chuẩn bị sẵn từ trước, nàng ấy thật chu đáo.”

Giảo Huệ số khổ, vốn không phải nha hoàn của Vệ gia, mà là nha đầu do Chúc Ngâm Loan mua ở Kinh Thành. Năm mười một, mười hai tuổi Giảo Huệ bán mình chôn cha, vì trên mặt có vết bớt nên người khác chê xui xẻo, không muốn mua.

Chúc Ngâm Loan thấy nàng ấy đáng thương, bỏ tiền ra giúp nàng ấy chôn cất phụ thân, lại cho thêm ít bạc để nàng ấy tự lo liệu, nhưng nàng ấy lại lén lút đi theo Chúc Ngâm Loan. Sau khi bị Chúc Ngâm Loan phát hiện, Giảo Huệ quỳ xuống đất dập đầu xin được hầu hạ nàng. Dù Chúc Ngâm Loan nói thế nào nàng ấy cũng không chịu rời đi, cứ thế đối phương ở lại bên nàng đã vài năm qua.

Tiền mua Giảo Huệ là tiền riêng của Chúc Ngâm Loan, nhưng khi đưa nàng ấy về, mẹ chồng là Bàng thị còn mắng nàng tiêu tiền không biết giữ kẽ, người trong nhà còn chưa đủ để nàng sai bảo hay sao.

Nhớ lại những chuyện này, trong lòng Chúc Ngâm Loan lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Mở hộp ra xem là bánh long nhãn, Chúc Ngâm Loan cũng không ăn nhiều. Khi lang trung bắt mạch cho nàng đã dặn dò, nếu muốn có hài tử, nàng phải chú ý đến ăn uống, không nên ăn nhiều những loại điểm tâm quá ngọt.

“Ngươi ăn đi.” Nàng đẩy cho Minh Nha.

Thấy sắc mặt của chủ tử không tốt, Minh Nha lo lắng, cũng không có khẩu vị nên đã cất đi.

Ma ma kia tinh mắt nhìn qua khe rèm xe, không nhịn được nói: “Đại tiểu thư khóc đến mức không thở nổi, cơm cũng không ăn được, ngược lại là Tam tiểu thư thật có khẩu vị, ngay cả ngồi trong xe ngựa cũng không quên nếm điểm tâm.”

Minh Nha nghe thấy thì tức giận, muốn biện hộ cho Chúc Ngâm Loan, nhưng bị nàng ngăn lại. Ma ma kia thấy thế thì hừ lạnh.

“Đây vốn là đồ mang theo từ viện, không biết ma ma đã dùng bữa chưa, nếu không chê thì có thể nếm thử xem.” Ngâm Loan vén rèm xe lên, bảo Minh Nha đưa ra ngoài.

Ma ma tỏ vẻ khinh thường, nhưng tay lại nhận lấy rất nhanh.

Minh Nha tức giận muốn bênh vực Ngâm Loan, nhưng cũng hiểu tính cách và sự kiêng dè của nàng, cuối cùng vẫn không lên tiếng, chỉ thầm mắng trong lòng đúng là cho chó ăn rồi.

Lạc gia chiếm giữ khu đất tốt ở Kinh Thành, cách Vệ gia khá xa, vừa qua giờ ngọ chính là lúc Kinh Thành náo nhiệt nhất, xe ngựa đi đã lâu mà vẫn chưa tới.

Chúc Ngâm Loan cảm thấy hơi khó chịu, nàng vừa định bảo Minh Nha lấy khăn tay, chợt xe ngựa rung lắc mạnh, suýt chút nữa thì ngã.

Minh Nha vén rèm xe nhìn ra ngoài, còn chưa kịp hỏi chuyện gì xảy ra thì đã nghe thấy xa phu nói: “Đụng, đụng phải quý nhân rồi.”

Quý nhân ư?

Kinh Thành đâu đâu cũng là quý nhân, nghe câu này, ban đầu Chúc Ngâm Loan cũng không quá hoảng loạn.

Nhưng Minh Nha lại cất giọng hoảng hốt, nhắc nhở: “Tiểu thư, là xe ngựa của Thẩm gia, phủ Chiêu Bình Hầu!”

Thẩm gia?

Đó thật sự là quyền quý hàng đầu Kinh Thành, nàng không đắc tội nổi, chỉ là không biết vị ngồi bên trong là người nào của Thẩm gia?

Sau khi nhíu mày ổn định tinh thần, Chúc Ngâm Loan định đích thân xuống xe ngựa tạ lỗi nhường đường. Nhưng nàng vừa vén rèm xe lên, đối diện đã có một người ăn mặc như tùy tùng bước đến, trên tay còn xách một hộp đựng thức ăn bằng gỗ huỳnh đàn khảm sơn mài tinh xảo.

“Hôm nay Thế tử gia ra ngoài vội vàng, không ngờ lại va chạm với nương tử, hiện tại trục xe bị hỏng, đang được sửa chữa, e rằng sẽ mất chút thời gian. Số món ăn và điểm tâm được trong cung ban thưởng này xem như Thế tử gia tạ lỗi, xin nương tử nhất định nhận cho, đừng trách cứ.”

Thế tử gia ư?

Người ngồi trong xe ngựa của Thẩm gia thế mà lại là Thẩm Cảnh Trạm, Thế tử Hầu phủ đang được chú ý và bàn tán nhiều nhất Kinh Thành hiện nay sao?

“Tiểu thư...” Minh Nha ở bên cạnh thấy Chúc Ngâm Loan nhíu mày nhìn, mà người trước mặt vẫn đang chờ đợi, bèn hạ giọng thúc giục.

Đây cũng là chuyện khá khó xử, nào ai dám từ chối mặt mũi của Thẩm gia, Chúc Ngâm Loan đành phải hành lễ nhận lấy điểm tâm rồi bảo Minh Nha cất đi.

“Chuyện này không đáng ngại, Thế tử gia thật sự... Quá khách sáo rồi.” Chúc Ngâm Loan liếc nhìn chiếc xe ngựa hoa lệ đối diện.

Tùy tùng đưa xong thì chắp tay thi lễ rồi quay về.

Chúc Ngâm Loan lại nhìn đoàn người và xe ngựa đang ùn tắc, thấy người phía trước đúng là đang sửa chữa, chiếc xe ngựa của Hầu phủ Thẩm gia vẫn đứng yên không nhúc nhích, nàng bèn buông rèm xe xuống.

“Tiểu thư! Mấy món ăn và điểm tâm trong cung thật là tinh xảo!”

Minh Nha mở ra xong thì không ngừng kinh ngạc thán phục, nàng ấy vui vẻ nói: “Mùi vị nhất định rất ngon, vả lại không phải là vừa đúng lúc sao, nhân lúc đối diện đang sửa xe ngựa, người mau ăn đi.”

Trong tay bị nhét vào đôi đũa bạc, Chúc Ngâm Loan vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.

Sao lại trùng hợp đến thế?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương