Từ khi trời vào thu nổi gió, Bàng thị luôn thấy đau đầu. Lúc này lang trung vừa châm cứu xong, bà ta lim dim chợp mắt.
Bên cạnh có đốt chậu than, tiểhu nha hoàn tiễn lang trung xong thì vào thêm than. Khi dùng kẹp gẩy than, khó tránh khỏi phát ra tiếng tia lửa tí tách.
Trong lúc đó, thỉnh thoảng Bàng thị lại hé mắt nhìn người đang cúi đầu xoa bóp chân cho bà ta ở cuối giường.
Một bộ váy vân màu lam nhạt và lam đậm trông rất thanh nhã, trên đầu chỉ có ba bốn cây trâm cài, vấn kiểu tóc đơn giản, trên tay đeo một chiếc vòng ngọc trong suốt, thỉnh thoảng lại lắc lư theo động tác của nàng. Vòng ngọc trong suốt, nhưng cổ tay của chủ nhân chiếc vòng còn mảnh mai, mềm mại và trắng ngần hơn.
Nàng quỳ nửa người trước giường, eo thon mảnh khảnh, xiêm y thanh nhã cũng không che được thân hình thướt tha, khuôn mặt nghiêng dịu dàng và tĩnh lặng của nàng.
Ánh mắt dò xét của Bàng thị quá rõ ràng, nữ tử đang xoa bóp chân cho bà ta ngước mắt lên nhìn, hỏi khẽ: “Có phải nhi tức xoa bóp mạnh quá rồi không?”
Vì lo lắng cho giấc ngủ của Bàng thị, nàng luôn kiểm soát lực tay, càng lúc càng nhẹ nhàng hơn.
Những ngày trước, khi Bàng thị ngủ say, Chúc Ngâm Loan sẽ dừng tay. Nhưng hôm nay đã qua nửa canh giờ mà Bàng thị vẫn chưa ngủ, thậm chí còn mở mắt, đương nhiên nàng cũng không hiểu vì sao.
Thấy trong mắt người trước mặt lộ ra vẻ khó hiểu và chút thấp thỏm lo lắng, Bàng thị rụt chân lại, Chúc Ngâm Loan đành phải thu lại cổ tay đã mỏi nhừ từ sáng sớm.
Ma ma hầu hạ trong phủ đứng bên cạnh tiến lên, dùng chăn mềm đắp chân cho Bàng thị. Chúc Ngâm Loan đứng dậy lùi sang một bên. Mẹ chồng chưa lên tiếng, dù nàng chưa dùng bữa trưa thì cũng không thể rời đi.
Gả vào Vệ gia mấy năm, nàng đã hiểu rõ tính cách của Bàng thị. Bây giờ nàng sẽ không bởi vì nguyên do không đoán được ý bà ta mà bị phạm lỗi, rồi bị quở trách như thuở đầu mới về nhà này làm dâu.
Sau khoảng nửa chén trà, Bàng thị đã giữ uy nghiêm đủ rồi, cuối cùng cũng mở lời. Nhưng bà ta vẫn nhắm mắt, giọng điệu chậm rãi: “Chuyện điều động của Trác nhi đã xong xuôi chưa?”
Nhắc đến chuyện này, Chúc Ngâm Loan lại im lặng.
Khi nàng mới gả vào, Vệ gia đã sa sút. Vệ Như Trác vì chuyện của phụ thân mà bị liên lụy, sau đó nhờ thế lực nhà ngoại của Ngâm Loan mà vừa vặn chen chân vào quan trường với chức Điển sử vô danh.
Nói về mối hôn sự này, ban đầu là nhân duyên mà nhà định sẵn cho tỷ tỷ. Nhưng vì Vệ lão gia xử lý vụ án không suôn sẻ, lại đắc tội với cấp trên nên bị phạt giáng chức đi nơi khác, một hai năm khó về một lần, con cháu Vệ gia cũng bị liên lụy, tạm thời không thể tham gia khoa cử.
Trong nhà thương tiếc trưởng tỷ, lo rằng trưởng tỷ gả vào sẽ chịu khổ, thế là đã đẩy Ngâm Loan không được yêu thương ra gả thay.
Vì quan hệ thông gia, Chúc gia và Vệ gia vẫn luôn qua lại, nhưng Chúc Ngâm Loan ít nói và trầm tĩnh, tuy nàng đã gặp Vệ Như Trác nhưng chưa từng nói với hắn ta một lời nào.
Khi hai người mới thành thân, nói chuyện với nhau có hơi ngượng ngùng giữ kẽ, nhưng vì tình nghĩa phu thê, thỉnh thoảng hắn ta cũng nói với nàng vài câu.
Nửa năm sau khi thành thân, hai người dần trở nên quen thuộc, Vệ Như Trác sẽ kể cho nàng nghe mọi chuyện lớn nhỏ, Chúc Ngâm Loan cũng dần đưa ra ý kiến, mà hắn ta cũng sẽ cân nhắc tiếp thu.
Nhưng đến năm thứ hai, Vệ Như Trác đã đứng vững trong quan trường, có cơ hội thăng tiến từ Điển sử rồi nhảy vọt vào Hàn Lâm Viện. Giờ đây sự nghiệp của hắn ta đang lên như diều gặp gió, không biết từ lúc nào, hai người cũng ít tâm tình với nhau.
Đôi khi dù cùng ở dưới một mái nhà, thậm chí là vẫn gặp mặt, song mười ngày nửa tháng bọn họ cũng không nói được đôi ba câu. Đặc biệt là trong vòng một năm nay, Vệ Như Trác hiếm khi nhắc đến công việc với nàng. Nếu nàng hỏi quá nhiều, hắn ta sẽ cau mày tỏ vẻ bực bội, nhìn nàng với thái độ bề trên. Chúc Ngâm Loan nghẹn lời, sau khi hiểu ra thì không bao giờ vượt quá giới hạn nữa, hai người cũng dần xa cách.
Cách đây ít lâu, Hộ Bộ muốn sắp xếp lại hộ tịch và lập danh sách nhân khẩu. Vì thiếu nhân lực, Vệ Như Trác vốn đang làm Biên tu ở Hàn Lâm Viện cũng được điều động sang hỗ trợ.
Ban đầu Chúc Ngâm Loan không hề hay biết chuyện này, mãi đến khi không đợi được Vệ Như Trác về dùng bữa, lại thấy hắn ta đi sớm về khuya, nàng mới hỏi người bên cạnh Vệ Như Trác, biết hắn ta được điều động sang Hộ Bộ giúp đỡ.
Nghe thấy giọng điệu không vui của Bàng thị, Chúc Ngâm Loan mím môi, thành thật lắc đầu nói bản thân không biết.
Quả nhiên Bàng thị nổi giận, bất mãn bảo: “Rốt cuộc cả ngày ngươi làm cái gì vậy? Phu quân của ngươi bận rộn đến mức nào rồi mà ngay cả tin tức của hắn ngươi cũng không biết, quả thật là hạng rảnh rỗi chỉ biết ăn bám thôi!”
Trong lúc dạy dỗ, ánh mắt hơi khinh miệt của bà ta quét từ đầu đến chân nàng, đặc biệt dừng lại ở bụng nàng.
Mẹ chồng cố ý gây khó dễ, Chúc Ngâm Loan không đáp lời, nàng chỉ im lặng đứng đó.
Qua một lúc lâu mà nàng chẳng nói chẳng rằng, Bàng thị hừ mạnh một hơi, ma ma bên cạnh vội vàng tiến lên khuyên nhủ: “Lang trung vừa dặn người phải giữ gìn sức khỏe, không thể nổi giận được, nếu không e rằng dù có châm cứu cũng vô ích.”
Sau khi được ma ma khuyên giải, Bàng thị mới dịu đi đôi phần, cuối cùng không nói gì thêm, bà ta khoát tay đầy vẻ chán ghét, bảo Chúc Ngâm Loan lui xuống.
Rời khỏi Đình Vũ Các, ma ma hầu hạ bên cạnh Bàng thị là Vân ma ma tiễn nàng ra ngoài, nói khẽ: “Dạo này phu nhân không được khỏe, những lời người vừa nói, thiếu phu nhân đừng để trong lòng.”
Thường ngày, Chúc Ngâm Loan đối xử hòa nhã với bọn hạ nhân, vì vậy đám người biết nhìn thời thế cũng kính trọng nàng, bề ngoài giúp đỡ, sau lưng cũng an ủi đôi ba câu.
Nàng cười nhẹ: “Sức khỏe của mẫu thân phải nhờ ma ma trông chừng rồi.”
“Thiếu phu nhân quá lời, đây đều là trách nhiệm của bọn nô tì.”
Sau khi nói chuyện phiếm vài câu, Vân ma ma quay lại. Chúc Ngâm Loan trở về viện dùng bữa trưa.
Cơm canh đã được dọn sẵn từ trước, nhưng vừa rồi nàng chưa kịp động đũa đã bị Bàng thị gọi đi. Giờ đây, nàng đang đợi tiểu nha hoàn hâm nóng mang lên, chưa kịp ăn được hai miếng thì bên ngoài lại có tiếng động.
Chúc Ngâm Loan quay đầu nhìn qua khung cửa sổ đang mở, thấy ma ma đang bước đi vội vã chính là người mà mẫu thân đưa qua chỗ tỷ tỷ làm nô tì hồi môn.