Sau khi hắn nằm xuống thì tiến lại gần nàng. Lòng Chúc Ngâm Loan bắt đầu hoảng loạn, nàng không nhịn được nghĩ, Thẩm Cảnh Trạm muốn làm gì?
Nàng đã đến kỳ kinh nguyệt rồi, hắn còn muốn hôn nàng sao? Những người bên ngoài chắc là đã đi rồi chứ? Cho dù chưa đi thì ngày mai đi giải thích một tí là được. Nhưng đừng nói là giải thích, những người đó chắc chắn sẽ không hỏi đâu.
Rõ ràng nàng và hắn cũng có thân mật, tuy rằng không tiến hành đến bước cuối cùng, nhưng cũng gần như vậy rồi, chỉ là chuyện bị ngắt quãng, thời gian thân mật ngắn hơn hôm qua mà thôi.
Không ngờ tới, Thẩm Cảnh Trạm cũng không làm cái gì, hắn đưa tay qua chỉ là muốn đắp lại chăn cho nàng mà thôi. Cảm nhận được chăn được kéo lên trên, bao bọc nàng kín mít, bàn tay nam nhân không dừng lại, cũng theo đó thu về.
Thẩm Cảnh Trạm ôn nhu thẳng thắn, quang minh lỗi lạc... Chúc Ngâm Loan không nhịn được một lần nữa khinh bỉ sự ngượng nghịu và tâm tư u ám của chính mình. Chẳng mấy chốc, nàng nghĩ ngợi chuyện này rồi thiếp đi.
Sau khi hơi thở của người bên cạnh đã bình ổn. Tầm mắt Thẩm Cảnh Trạm nâng lên, đóng đinh trên bóng lưng nàng, vẻ dịu dàng săn sóc ngụy trang ra kia tức khắc rút đi, để lộ ra sự u ám và khó lường vốn có của hắn, bắt đầu sự quan sát không kiêng nể gì.
Nam nhân nhìn một lúc, sau đó tiến lại gần. Hắn hoàn toàn ôm lấy nàng, bao bọc chặt chẽ từ đằng sau.
Chúc Ngâm Loan trải qua cơn mệt mỏi, lúc này ngủ rất say, không hề hay biết gì về hành động của nam nhân.
Động tác của hắn mang tư thế chiếm hữu cực độ, hắn cọ vào gáy nàng, hít hà mùi hương của nàng, hôn nhẹ lên vành tai nàng, bộc lộ ra sự u ám đã đến mức bệnh hoạn.
Ngày hôm sau, Chúc Ngâm Loan hiếm khi ngủ một giấc thật dài. Khi nàng tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình nàng, trời đã sáng rõ, ít nhất cũng đã qua giờ dùng bữa sáng.
Không ngờ nàng lại ngủ muộn đến thế! Hôm qua rõ ràng nàng đã hứa với Thẩm phu nhân, hôm nay sẽ đến chỗ bà ấy để xem sổ sách! Ngày đầu tiên đã muộn rồi, phía Thẩm phu nhân thì sao đây!
Nghĩ đến đây, sắc mặt Chúc Ngâm Loan trắng bệch, nàng vội vàng gọi Minh Nha vào hầu hạ rửa mặt chải đầu.
Minh Nha bước vào, thấy nàng vội vã như vậy thì biết nàng đang bận tâm chuyện gì, bèn nói với nàng không cần lo lắng, vì phía Thẩm Cảnh Trạm đã giúp nàng truyền lời cho Thẩm phu nhân rồi.
Hắn nói rằng hôm nay nàng không được khỏe, không thể qua đó được. Minh Nha còn nói với nàng rằng Thẩm Cảnh Trạm đã được gọi vào cung từ sáng sớm, thái giám trong cung đến vội vã, sắc mặt cũng rất lo lắng, dường như là vì triều đình xảy ra chuyện lớn gì đó, nói là Thánh thượng nổi giận nên mời hắn mau chóng qua đó, nhưng cụ thể là chuyện gì thì không rõ.
Thẩm Cảnh Trạm đi lo việc triều đình, đương nhiên Chúc Ngâm Loan không quản được, cũng không có tâm trí để quản. Điều nàng lo lắng lúc này là phía Thẩm phu nhân.
Hôm qua đã hứa hẹn hẳn hoi, hôm nay lại nói người không khỏe rồi ngủ đến tận trưa, chắc chắn bà ấy sẽ nghĩ nàng đang thoái thác. Dẫu cho Thẩm Cảnh Trạm đã nói đỡ giúp nàng, nhưng bất kể hắn đã nói gì hay nhận hết trách nhiệm nàng dậy muộn về phần mình thì e rằng đều sẽ phản tác dụng.
Nghĩ đến đây, Chúc Ngâm Loan không nhịn được mà nhíu mày giơ tay vỗ đầu, sao nàng lại ngủ quên chứ? Đây là lần đầu tiên trong bao nhiêu năm qua. Dù thế nào đi nữa, nàng cũng phải qua đó một chuyến, hơn nữa phải thật nhanh.
“Mẫu thân có ở trong phủ không?” Nàng hỏi.
“Có.” Minh Nha vừa chải đầu cho nàng vừa đáp lời: “Hôm nay Quốc công phu nhân đến cửa, phu nhân đang tiếp đón ở chính sảnh. Nhưng Quốc công phu nhân gửi thiếp mời, ngồi một lát rồi đi ngay, lúc này phu nhân đang ở hậu viện.”
“Được.”
Chúc Ngâm Loan nhanh chóng trang điểm, ăn bừa vài đũa đồ ăn sáng rồi đi tìm Thẩm phu nhân.