Hắn hỏi Chúc Ngâm Loan tìm đai nguyệt sự ở đâu?
Chúc Ngâm Loan biết ý định hắn không gọi nha hoàn vào giúp là vì thấy nàng xấu hổ, muốn giữ thể diện cho nàng. Kinh nguyệt của nàng đến quá đột ngột, lúc này y phục lại không chỉnh tề, trên người nàng toàn là hơi thở và dấu vết Thẩm Cảnh Trạm để lại, vừa rồi lại còn kêu như thế...
Để người ta vào nhìn thấy, nàng thật sự không còn mặt mũi nào nhìn ai. Quan trọng hơn là, lúc này Chúc Ngâm Loan hoàn toàn không muốn gặp ai.
Sau khi kỳ kinh nguyệt đến, nàng giống như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, lập tức bình tĩnh lại. Nghĩ lại những ý nghĩ xuất hiện trong lúc tình mê ý loạn, Chúc Ngâm Loan cảm thấy thật hổ thẹn.
Sao nàng có thể... Cầu hoan với hắn chứ?
Chắc chắn Thẩm Cảnh Trạm đã nhận ra, lúc đó hắn đã từ chối nàng, nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Ở Vệ gia thật sự quá lao lực, kinh nguyệt của nàng vốn không đều, dạo này lại nhiều việc, nàng đã quên bẵng mất chuyện này.
Chúc Ngâm Loan đã thay trung y sạch sẽ, nàng khoác chiếc áo choàng lông xù ngồi trên ghế đôn tròn, ôm túi sưởi nhìn bóng lưng bận rộn của Thẩm Cảnh Trạm.
Hắn cũng đã thay trung y sạch sẽ, lúc này đang thay bộ chăn nệm bị bẩn ra. Chúc Ngâm Loan muốn tự làm, nhưng hắn nhất quyết không cho, ấn vai nàng “giữ” chặt trên ghế đôn.
Thẩm Cảnh Trạm thật sự rất cao. Giường trong nội thất rõ ràng rất lớn, nhưng sau khi hắn đứng dậy, lại khiến chiếc giường trông thật thấp bé.
Theo từng động tác của hắn, lớp trung y mỏng dính vào lưng, lộ ra những đường nét cơ bắp săn chắc, bờ vai rộng, vòng eo thon gọn, đôi chân của hắn cũng thật dài...
Càng nhìn, nàng lại càng không nhịn được mà nghĩ đến một số chuyện... Hình ảnh đôi chân nàng không biết đặt vào đâu, chỉ có thể quấn quanh eo hắn.
Sợ cảnh tượng xấu hổ kia lại hiện ra, nàng vội vàng dời mắt đi. Lại không biết sau khi nàng dời tầm mắt, khóe mắt liếc qua của nam nhân thoáng khựng lại.
Chúc Ngâm Loan thất thần nghĩ, Thẩm Cảnh Trạm thật sự rất tốt, rất biết thương người. Hắn có quyền cao chức trọng đến mức này, lại hoàn toàn không hề chuyên quyền độc đoán, cho rằng chuyện trong khuê phòng vốn dĩ nên do nữ tử làm, nam tử không nên chạm vào.
Hắn không hề xem thường kẻ yếu, cũng không hề lộ ra vẻ chán ghét hay khinh bỉ đối với chuyện kinh nguyệt của nàng.
Lúc nàng vô cùng ngượng ngùng muốn giúp hắn lau đầu ngón tay, hắn nói hắn tự xử lý là được, bảo nàng nghỉ ngơi, đừng để trong lòng. Hắn còn an ủi nàng rằng nữ tử đến kỳ kinh nguyệt là chuyện rất bình thường, không cần xấu hổ né tránh, hắn cũng sẽ không cảm thấy bẩn.
Thật không biết rốt cuộc cô nương được hắn để trong lòng là ai? Nếu Thẩm Cảnh Trạm cưới được đối phương, chắc chắn hắn sẽ hết mực yêu thương, nâng niu người ta trong lòng bàn tay.
Hắn muốn giữ thân như ngọc vì cô nương kia, nàng cũng không nên có những ý nghĩ như vậy khiến hắn khó xử. Tình dục thật sự đáng sợ, giống như uống say khướt, hoàn toàn không cách nào khống chế.
Nghĩ đến đây, Chúc Ngâm Loan cụp mắt nhìn bao lò sưởi tay trắng như tuyết, trấn tĩnh lại tâm thần. Kỳ kinh nguyệt này đến cũng tốt, nói không chừng sau khi kinh nguyệt của nàng sạch rồi, mấy lão ma ma đến nghe góc tường kia cũng sẽ không tới nữa.
Như vậy là tốt nhất.
“Loan Nhi.” Hắn đã dọn dẹp xong chăn đệm, đi tới dắt nàng.
Chúc Ngâm Loan nghe thấy giọng nói ôn tồn của nam nhân truyền đến từ trên đỉnh đầu, nhìn ngón tay thon dài trắng trẻo hắn đang đưa tới trước mặt nàng.
Cuối cùng nàng vẫn không đưa tay ra cho hắn. Nàng dời mắt đi, ôm bình nước nóng đáp một tiếng “Ừm” rồi lướt qua người hắn. Bàn tay nam nhân khựng lại giữa không trung, hắn cụp mắt nhìn bàn tay trống không: “...”
Chúc Ngâm Loan nằm vào phía trong, một lát sau Thẩm Cảnh Trạm cũng lên giường. Tim nàng không nhịn được mà treo ngược lên. Nàng vểnh tai nghe ngóng động tĩnh của hắn.