Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 190: “Thẩm Cảnh Trạm, Chúng Ta Hòa Ly Đi.” (1)

Trước Sau

break

“Tẩu tẩu!”

Chúc Ngâm Loan dùng xong bữa trưa, đang ngồi thẫn thờ trong hoa sảnh nhỏ ở đình viện. Bỗng nhiên bên cạnh vang lên một tiếng gọi trong trẻo, một vật nhỏ rũ xuống trước mắt nàng.

Chúc Ngâm Loan hoàn hồn trong cơn ngẩn ngơ, lúc này mới nhìn rõ thứ Thẩm Khấu Ngọc đưa tới trước mắt nàng là một miếng ngọc bội tử ngọc tinh xảo. Tử ngọc được điêu khắc thành hình túi thơm, rực rỡ lóa mắt, mặc dù lúc này nàng không có tâm trạng gì, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà dõi theo sự đung đưa của miếng ngọc bội tử ngọc này.

Thẩm Khấu Ngọc không tiện nói đây là Thẩm Cảnh Trạm bảo nàng mang đến để dỗ dành Chúc Ngâm Loan. Chỉ giả vờ như mình vừa chọn ra từ đống đồ chơi mà Phụng An công chúa tặng cho, vì nàng ấy cảm thấy tử ngọc hợp với Chúc Ngâm Loan nên tặng cho nàng đeo chơi.

“Tẩu tẩu, gần đây tẩu làm sao vậy? Thường xuyên không cười, còn kiệm lời, lúc nào cũng đầy tâm sự, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thẩm Khấu Ngọc đến dò hỏi.

Chúc Ngâm Loan nở một nụ cười gượng gạo, nói với nàng ấy không có gì, chỉ là thời tiết không dễ chịu nên luôn cảm thấy uể oải, con người cũng không có tinh thần gì. Ánh mắt nàng không tự chủ được mà rơi xuống bụng dưới, nỗi sầu muộn giữa lông mày theo đó mà dâng lên.

Thấy vậy, Thẩm Khấu Ngọc cũng không nói gì: “...” Không biết hai người Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm dự định thế nào, rõ ràng đã tìm thái y đến khám công khai rồi, vậy mà vẫn chưa thông báo cho người trong nhà chuyện mang thai. Vì vậy Thẩm Hầu gia và Thẩm phu nhân đều không biết Chúc Ngâm Loan đã có thai.

Những ngày qua, Chúc Ngâm Loan có vẻ ôm đầy tâm sự, còn trầm mặc hơn cả trước kia. Tuy ngoài mặt nàng và Thẩm Cảnh Trạm vẫn ngụy trang rất tốt, nhưng Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái đều là những người tinh đời, sao có thể không nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa hai người.

Song hai người họ chưa làm ầm ĩ ra ngoài mặt, đương nhiên bọn họ cũng không tiện hỏi rốt cuộc là có chuyện gì? Bọn họ chỉ đành bảo Thẩm Khấu Ngọc đi thăm dò. Nàng ấy chỉ biết Chúc Ngâm Loan mang thai chứ không rõ rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, lại không dám mạo muội xen vào vì sợ rước họa vào thân, nên cứ luôn thoái thác có việc không muốn đi.

Dù nàng ấy có thoái thác nhiều lần, Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái vẫn bảo nàng ấy đi nghe ngóng tin tức. Để sai khiến nàng ấy, thậm chí bọn họ còn nói chuyện thành thân có thể “nới lỏng” cho nàng ấy thêm một thời gian. Với “món hời” như vậy, Thẩm Khấu Ngọc không thể không xen vào.

Bên phía Thẩm Cảnh Trạm, Thẩm Khấu Ngọc không dám mò đến chạm vào vảy ngược, dù sao nàng ấy vẫn còn chuyện phải cầu xin hắn, vì vậy nàng ấy chỉ có thể đến tìm Chúc Ngâm Loan. Nhưng nàng ấy còn chưa nghĩ ra phải hỏi thế nào, Thẩm Cảnh Trạm đã gọi nàng ấy qua, đưa cho nàng ấy miếng ngọc bội tử ngọc, bảo nàng ấy mang sang đây.

Tử ngọc vốn khó tìm, tử ngọc tự nhiên lại càng hiếm thấy, mẫu thân cũng không có, ca ca lại cam lòng điêu khắc thành ngọc bội cho người ta cầm chơi. Đã thương yêu như vậy, sao còn phải làm người ta không vui?

Tuy thời gian Chúc Ngâm Loan gả vào Thẩm gia không dài, nhưng ai cũng biết rõ nàng là người điềm tĩnh, Thẩm Cảnh Trạm lại là hổ mặt cười, Diêm La sống không dễ chọc vào. Cho nên Thẩm Khấu Ngọc khẳng định, chắc chắn là hắn đã chọc tẩu tẩu không vui.

Thấy Chúc Ngâm Loan cầm miếng ngọc bội vuốt ve, chắc là nàng vẫn thích nhỉ?

Thẩm Khấu Ngọc thừa cơ truy hỏi: “Thật sao? Nếu tẩu tẩu gặp phải chuyện gì cũng có thể nói với ta, có lẽ ta có thể giải sầu giúp tẩu tẩu đấy?” Thẩm Khấu Ngọc vung vẩy cây roi ngọc trong tay, nói mình có thể quất đối phương nát bét.

Chúc Ngâm Loan mỉm cười, nhưng rất nhanh lại không cười nữa. Thẩm Khấu Ngọc vặn hỏi có phải nàng không tin không? Vừa nói, nàng ấy còn đứng dậy múa một đoạn roi trước mặt nàng.

Thẩm Khấu Ngọc vốn dĩ sinh ra đã xinh đẹp rực rỡ, thêm vào đó những đường roi nàng ấy múa vừa mềm mại lại không kém phần sắc bén, mỗi động tác đều khiến người ta không thể rời mắt.

Khi nàng ấy thu roi đã cuốn lấy một đóa thược dược đang nở rộ đưa cho Chúc Ngâm Loan, còn nói hoa này tuy nở đẹp nhưng chẳng bằng một nửa của nàng. Chúc Ngâm Loan nhận lấy hoa, bảo nàng ấy đừng khen nữa, nói mình không dám nhận.

Thẩm Khấu Ngọc ngồi xuống lau những giọt mồ hôi trên trán, uống một chén trà: “Có phải ca ca bắt nạt tẩu tẩu không?”

Nhắc đến Thẩm Cảnh Trạm, Chúc Ngâm Loan không nói gì. Nàng nghĩ đến những chuyện xảy ra sau khi thái y đến bắt mạch ngày hôm đó.

Nàng không ngờ chuyện lại phát triển thành như vậy, càng không ngờ sau khi náo loạn không vui như thế, Thẩm Cảnh Trạm lại hỏi nàng rằng, nàng có chút tình ý nam nữ nào đối với hắn không?

Lúc đó tâm trí nàng vốn đã hỗn loạn, vẫn còn đang nghĩ xem hắn sẽ nói thế nào, sẽ quyết định sự ra đi hay ở lại của đứa trẻ trong bụng nàng ra sao. Nghe thấy câu nói đó, cả người nàng có chút ngẩn ngơ, đợi đến khi nàng hoàn toàn tỉnh táo nhận ra Thẩm Cảnh Trạm đã nói gì thì hắn đã đi ra ngoài rồi.

Kể từ ngày đó, hai người ngầm duy trì sự bình yên giả tạo trên bề mặt, lúc ở riêng cũng không nói chuyện với nhau mấy.

Quả nhiên Diêu gia đã xảy ra chuyện, Thái úy đại nhân bị truy cứu trách nhiệm, giam giữ trong cung. Thánh thượng hạ lệnh cho Thẩm Cảnh Trạm chủ trì vụ án này, do đó hắn không lúc nào rảnh tay.

Hắn lại khôi phục trạng thái đi sớm về muộn như trước kia, nàng chỉ biết ban đêm Thẩm Cảnh Trạm có về viện, nhưng không rõ hắn về lúc nào, đi khi nào.

Hắn đang để nàng tự mình suy nghĩ sao? Nhưng ngày đó hắn chỉ hỏi một câu như vậy, Chúc Ngâm Loan không rõ, việc hắn hỏi nàng có nảy sinh tình cảm nam nữ với hắn hay không, rốt cuộc có liên quan đến sự toan tính hay không?

Nếu nàng gật đầu nói có tình cảm nam nữ với hắn, chẳng phải là có lòng riêng sao? Nếu nói là không có, một chút cũng không có.

Nhưng cũng không phải vậy. Nàng không thể nói dối như thế. Chuyện giữa nam và nữ đâu phải một hai câu là nói rõ được?

“Ca ca ta ấy mà...”

Thẩm Khấu Ngọc vừa uống trà vừa cố gắng khuyên giải Chúc Ngâm Loan: “Đôi khi làm việc có hơi mạnh tay lợi hại một tí, nhưng... Nhưng huynh ấy yêu tẩu tẩu, chắc chắn là luôn nhớ nhung thương xót tẩu tẩu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương