Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 5.3

Trước Sau

break

Trong Kinh Thành có rất nhiều tiệm thuốc, trước đây nàng vì muốn khám bệnh cũng đã hỏi thăm, còn đến vài nơi nữa.

Lần này, nàng vòng qua dược đường của Thân gia trong hẻm Kinh Tây, y thuật của Thân lang trung ở đó không tồi, từng là đệ tử của Thái y viện thủ, chỉ tiếc là không đủ quan hệ nên không thể vào cung làm chức quan y, sau khi ra ngoài thì mượn danh tiếng của Thái Y Viện, cũng mở dược đường, rất nổi tiếng trong khu vực này.

Dù sao thì người dân Kinh Thành ai mà chẳng muốn được thái y khám bệnh, nếu không mời được thái y của Thái Y Viện thì chọn một lang trung từng làm việc ở Thái Y Viện cũng là một lựa chọn không tồi.

Chúc Ngâm Loan khoác áo choàng, đeo khăn che mặt chờ những người đến khám bệnh ghi số và sắp xếp lang trung, Minh Nha đã cầm đơn thuốc đi sang bên kia tìm dược đồng bốc thuốc.

Người đến khá đông, nàng vốn dĩ đã trầm tĩnh, lúc này lại đang bị sốt nhẹ nên cảm thấy khó chịu, vì vậy nàng chỉ lo xếp hàng chứ không nhìn ngó xung quanh.

Sau khi lấy số, nàng đi vào tầng hai của tiểu lầu trong dược đường để tìm Thân lang trung, nơi này khá yên tĩnh, những người phía sau không đi theo, nàng nhìn quanh, nhưng ai ngờ khi bước chân lên lại không cẩn thận, bước hụt mất bậc thang.

Nàng sợ hãi không thôi, cuống quýt vung tay, cố gắng nắm lấy tay vịn bên cạnh để không bị ngã một cách thảm hại.

Ai ngờ đúng lúc này, một cánh tay vươn ra ôm lấy eo nàng, nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng trở lại.

Nam nhân đến kịp thời, lại đứng trên bậc thang, khi hơi thở lạnh lẽo và xa lạ của nam tử ập đến gần, thời khắc này, trái tim đang kinh hoàng của nàng còn đập nhanh hơn.

Sau khi đứng vững, Chúc Ngâm Loan vội vàng thoát ra, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Nàng mặc kệ trái tim đang đập thình thịch, lắp bắp mở lời: “Đa, đa tạ lang quân đã ra tay giúp đỡ... Vô cùng cảm kích.”

Hắn nhìn nàng vừa đứng vững xong là lập tức thoát ra như một con thỏ, nhảy ra xa, rời khỏi hắn.

Nếu không phải phía sau là góc cua cầu thang, e rằng nàng còn muốn rời xa hắn hơn nữa.

Tính cách không thay đổi, nhưng hình như lá gan nhỏ đi nhiều... 

Khi nói chuyện, nàng cụp mắt xuống, thậm chí không dám nhìn hắn, muốn tránh hiềm nghi.

Chiếc khăn che mặt mỏng manh chỉ che được nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, khi nàng thở dốc, chiếc khăn bị hít vào, dính sát vào mặt nàng, đặc biệt là khi nàng nói lời cảm tạ hắn, phần khăn hoàn toàn bao phủ nửa dưới khuôn mặt nhỏ của nàng.

Khăn che mặt làm nổi bật sống mũi cao thẳng và bờ môi nhỏ nhắn đầy đặn của nàng.

Ngày tháng ở Vệ gia không hề dễ dàng, có thể thấy rõ qua đường nét khuôn mặt nàng đã gầy đi không ít.

Thiếu nữ ngày xưa đã trưởng thành, đôi má bánh bao khi còn bé của nàng đã không còn nữa, nàng của bây giờ càng trở nên thướt tha yêu kiều, thậm chí đã là thê phụ của người ta.

Hắn nhìn lướt qua mái tóc được búi lên theo kiểu tóc búi phụ nhân của nàng.

Hắn lùi lại giữ khoảng cách, cho nàng tránh hiềm nghi như nàng mong muốn, rồi lạnh nhạt lên tiếng: “Vừa nãy cấp bách nên đã mạo phạm, mong cô nương rộng lòng bỏ qua cho sự thất lễ của tại hạ.”

Giọng nói ôn tồn của nam nhân lọt vào tai, khiến Chúc Ngâm Loan vô thức trấn tĩnh lại.

Nàng lại cảm thấy giọng nói này quen thuộc một cách kỳ lạ, muốn tìm hiểu sâu hơn, nhưng trong đầu Chúc Ngâm Loan lại không tìm thấy nhân vật nào khớp với giọng nói đó.

“Lang quân nói quá lời rồi, vốn dĩ là ngài giúp ta... Sao lại nói là mạo phạm, ngược lại là ta...”

Vừa nói, nàng lại cảm tạ đối phương một lần nữa, nhưng không nói ra xuất thân lai lịch của mình, cũng không ngước mắt nhìn lên, phần lớn là cụp mi mắt xuống.

Nữ tử ra ngoài không nên phô trương, nhất là nàng đã thành thân, vừa rồi hai người lại có tiếp xúc ngoài ý muốn, nếu bị người khác nhìn thấy e rằng sẽ khó giải thích rõ ràng.

Đối phương hẳn cũng là một vị quân tử khiêm tốn, Chúc Ngâm Loan cũng đã nhìn thấy hành động lùi lại giữ khoảng cách của người này.

“Nương tử không cần khách sáo, chỉ là việc nhỏ, không đáng kể công.”

“Cầu thang chật hẹp, mời nương tử đi trước.” Hắn nghiêng người nhường ra một khoảng cách lớn.

Sự đề phòng trong lòng Chúc Ngâm Loan dần dần tan biến trước những lời nói chu đáo, đúng mực và giọng nói ôn tồn, trong trẻo của đối phương.

Nàng ngước mắt lên, lúc này mới để ý đối phương có mang theo tùy tùng.

Góc áo của nam nhân có màu cẩm nguyệt, nàng hay thêu thùa nên chỉ cần nhìn thoáng qua là biết chất vải quý giá, không phải nhà bình thường có thể dùng, hẳn người này có thân phận lai lịch không nhỏ.

Thấy vậy, nàng nhanh chóng rời đi.

Khi lướt qua nhau, ánh mắt nàng thu lại, cũng không hề ngoảnh đầu nhìn lại, đương nhiên không thể thấy được đôi mắt hơi ngước lên của nam nhân vẫn luôn dõi theo mình.

Hắn nhìn bóng lưng nàng khuất dần, trong mắt lóe lên ý vị sâu xa nồng đậm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc