Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 5.2

Trước Sau

break

Bắt mạch xong, Chu phu nhân dẫn thái y rời đi, Chúc Ngâm Loan đích thân tiễn hai người ra ngoài.

Đến cửa Vệ gia, thái y đã lên kiệu, Chu phu nhân nói với Chúc Ngâm Loan: “Ngươi có nghe nói chuyện của tỷ tỷ ngươi chưa?”

“Nữ nhi đã nghe rồi.”

“Đã nghe rồi thì mấy ngày tới ngươi hãy thường xuyên qua lại thăm nom đi, tỷ tỷ ngươi buồn bực trong lòng, ngươi là muội muội, cần phải thường xuyên ở bên cạnh an ủi.”

“Lời mẫu thân dạy, nữ nhi đã rõ.”

Trước cửa Vệ gia đông người phức tạp, Chu phu nhân cũng không nói gì thêm, khách sáo dặn dò vài câu rồi chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi, Chúc Ngâm Loan bảo bà ta giữ gìn sức khỏe, nhưng bà ta không mấy để tâm.

Khi nàng quay lại, Bàng thị vẫn chưa nghỉ ngơi.

Bà ta đánh giá Chúc Ngâm Loan, thấy dung mạo và vóc dáng đều rất tốt, tuy là thứ nữ, song trị gia quản sự cũng không tệ, chỉ là hơi yếu đuối nhút nhát, ngày thường quá trầm tĩnh, so với đích trưởng nữ Chúc Trầm Đàn của Chúc gia, quả thật là quá nhỏ nhen.

Đừng nói là đích trưởng nữ Chúc gia, so với hai nữ nhi đã xuất giá của bà ta thì nàng cũng không bằng.

Kể từ khi nữ nhi trong nhà gả ra ngoài, Vệ Như Trác đi sớm về khuya, mấy ngày không về, trong nhà yên tĩnh không có hơi người, Bàng thị thật sự quá muốn có tôn tử, nhưng lại không thể toại nguyện.

“Đều do một đích mẫu nuôi dưỡng, sao ngươi không thể học hỏi đích trưởng tỷ của ngươi nhiều hơn vậy?” Bàng thị phàn nàn.

“Ngươi nghĩ rằng thành thân rồi, chỉ cần biết lo toan việc nhà thôi là đủ sao?” Bàng thị nghiêm khắc dạy dỗ nàng: “Phu lang của ngươi mới là người mà ngươi cần phải chăm sóc nhất.”

Chúc Ngâm Loan nghe theo mọi lời, không hề phản bác chút nào.

Chẳng lẽ Bàng thị lại không rõ rốt cuộc tính cách của nàng và trưởng tỷ khác nhau ở điểm nào sao?

Nàng không có tự tin, đương nhiên phải nhún nhường để giữ mình.

“Thật không biết vì sao nhà ta lại rước một người như ngươi về làm tức phụ.” Bàng thị không nói nữa, nhíu mày.

“Ngươi lui xuống đi, mấy ngày tới không cần qua đây hầu hạ ta nữa, cứ suy nghĩ kỹ xem phải làm thế nào để chăm sóc Trác nhi cho tốt.”

“Tức phụ biết rồi.” Chúc Ngâm Loan hạ giọng đáp.

Khi nàng bước ra, trời đã chuyển âm u, trông chừng sắp có một trận mưa lớn đổ xuống.

Nàng đứng dưới hành lang ngẩn người một lúc, rồi bảo người mang những chậu hoa đang nở rộ vào trong, tránh bị mưa quật hỏng.

Minh Nha khuyên nàng về phòng, nàng nói muốn ngắm mưa.

Nhìn tiểu nha hoàn và các ma ma cúi đầu im lặng, dáng vẻ bận rộn, dường như nàng thấy chính mình trong đó.

Ngần ấy năm của nàng... Dường như cứ thế trôi qua.

Phải không, là vậy thật sao?

Hôm qua đứng dưới hành lang một lúc, Chúc Ngâm Loan hiếm hoi bị bệnh.

Sợ Bàng thị biết được sẽ lời ra tiếng vào trách móc, nàng bảo Minh Nha đừng tiết lộ, may mắn là những ngày tới nàng cũng không cần phải qua Đình Vũ Các hầu hạ.

Thái y đã kê cho Bàng thị một phương thuốc tắm dược liệu, mượn danh nghĩa này, Chúc Ngâm Loan bèn dẫn Minh Nha ra ngoài bốc thuốc khám bệnh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc