Bối Lệ

Chương 16 : Hiếm Có - Kim tí đối mũi nhọn

Trước Sau

break

Bối Lệ chắp tay, khẩn cầu nhỏ giọng: “Bạn ơi, lát nữa kiểm tra tại lớp, mình ngồi cạnh bạn được không? Đến lúc đó, bạn có thể để bài thi sang bên cạnh một chút, một chút thôi cũng được, mình muốn tham khảo một tí.”

Người đàn ông hỏi: “Em muốn chép bài?”

Bối Lệ: “Làm ơn đi mà, mình là sinh viên năm tư rồi, bài kiểm tra này đặc biệt quan trọng với mình.”

Người đàn ông hơi ngả người ra sau, tay đặt lên cuốn sách, để lộ chiếc đồng hồ màu trắng bạc.

Công tâm mà nói, anh ta rất đẹp trai, đường nét gương mặt sắc sảo, ăn mặc hơi chững chạc nhưng không hề bị "dừ".

“Ừm.” người đàn ông gật đầu, “Được thôi.”

Bối Lệ rối rít nói cảm ơn mấy lần.

Sinh viên lục tục kéo vào, lạ là không một ai ngồi cạnh Bối Lệ và người đàn ông kia, hai hàng ghế phía trước cũng trống không, trong khi hàng đầu tiên lại ngồi kín mít.

Chuông vào lớp vang lên, người đàn ông đứng dậy, đi vòng qua dãy ghế trống bên cạnh, đi thẳng lên bục giảng.

Trong ánh mắt sững sờ của Bối Lệ, người đàn ông đưa cổ tay lên xem giờ.

“Chào các em.” anh nói: “Hôm nay có bài kiểm tra đột xuất tại lớp, giống như trước đây, là thi mở sách, điểm số sẽ tính vào điểm chuyên cần. Lớp trưởng đâu.”

Lớp trưởng đứng dậy: “Thưa thầy Dương.”

“Phát đề xuống đi.” Dương Cẩm Quân đưa túi hồ sơ qua, “Mỗi bộ đề gồm hai tờ, đếm kỹ nhé, cảm ơn em.”

Lớp trưởng: “Vâng thưa thầy Dương.”

Bối Lệ ngồi cô độc ở hàng ghế cuối, mắt tối sầm lại hết lần này đến lần khác.

Dương Cẩm Quân bước xuống bục giảng.

Đi về phía hàng cuối cùng.

Vòng qua dãy ghế.

Ngồi ngay cạnh Bối Lệ.

Trên tay anh cầm hai tờ đề trống, nhẹ nhàng đẩy về phía Bối Lệ.

Anh lạnh nhạt lên tiếng: “Tham khảo đi.”

Bối Lệ viết kín cả hai tờ giấy thi.

Ngón tay mỏi nhừ.

Từ đầu đến cuối, Dương Cẩm Quân chỉ ngồi cạnh cô đọc sách.

Mãi đến khi hết giờ, anh nhìn đồng hồ: “Hết giờ làm bài, tất cả dừng bút. Lớp trưởng, thu bài.”

Bài thi là do anh và lớp trưởng cùng thu. Tờ bài thi đầu tiên Dương Cẩm Quân thu chính là của Bối Lệ. Cầm hai tờ giấy mỏng manh trong tay, anh liếc nhìn một cái, rồi phát ra một tiếng cười đầy khinh miệt.

Bối Lệ biết, tiêu đời rồi.

Cô đau khổ đem chuyện này kể cho Quan Dương Dương, Dương Dương trái lại còn bình tĩnh hơn cô.

“Không sao đâu,” Dương Dương nói, “Cậu giúp tớ mà, đừng áp lực tâm lý quá. Đừng sợ, để tớ đi tìm thầy Dương xin xỏ xem sao, thầy ấy cũng không đến mức tuyệt tình thế đâu... nhỉ?”

Thực ra chính Quan Dương Dương cũng không chắc chắn, dù sao chuyện hôm nay cũng không trách Bối Lệ được. Là lỗi của chính cô ấy, giờ phải tự gánh chịu thôi: “Cùng lắm là kỳ sau chọn lại môn khác, tớ chọn môn nào dễ qua là được, sợ gì.”

Bối Lệ ảo não: “Chắc tớ phải đi mua vé số thật rồi.”

Cô mua một tờ vé số cào dưới chân chung cư.

Tin tốt: Trúng thưởng rồi, 10 tệ.

Tin xấu: Một tờ vé số giá 20 tệ.

Bối Lệ lủi thủi lên lầu, cứ nghĩ đến việc sống chung dưới một mái nhà với bạn trai cũ, cô lại thấy buồn hơn. Uể oải đẩy cửa vào, Bối Lệ tự an ủi bản thân, không sao đâu, sẽ không còn chuyện gì tồi tệ hơn nữa.

Nỗi khổ hiện tại chẳng phải để làm nền cho sự ngọt ngào của cuộc sống sau này sao!

Không có đau khổ, sao thấy được giá trị của niềm vui.

Cô đẩy cửa ra.

Phòng khách tràn ngập hương thơm thanh khiết của trà xanh, hơi đắng và chát nhẹ. Nghiêm Quân Lâm đang đứng trên thang gấp, xắn tay áo, thay bóng đèn cho chiếc đèn chính. Bên cạnh, Lý Lương Bạch đang giữ thang, thong thả trò chuyện với anh.

“Có phải đàn ông thành phố Đồng Đức ai cũng giỏi việc nhà thế này không? Sửa chữa đồ đạc? Trước đây tôi có một người bạn ở Đồng Đức, cũng giống như anh vậy, biết đủ thứ, từ bảo trì đến thay mới, món gì cũng tinh thông.”

Nghiêm Quân Lâm "ừ" một tiếng, lắp bóng đèn vào, rủ mắt nhìn về phía Bối Lệ, không chút biểu cảm.

Bối Lệ thốt lên: “Hai người.”

“Hôm nọ thấy máy tính của em cũ rồi nên anh mang cho em cái mới này.” Lý Lương Bạch mỉm cười, “Vừa hay lại thấy anh Lâm đang thay bóng đèn.”

Anh vẫn đang nói chuyện với Nghiêm Quân Lâm, nhưng lại nháy mắt với Bối Lệ: “Bình thường chúng ta không ở phòng khách nên chẳng để ý bóng đèn bị hỏng. Cảm ơn nhé, anh Lâm.”

Nghiêm Quân Lâm bước xuống thang: “Không có gì.”

Bối Lệ tự trấn an mình.

Không sao, không sao, chuyện không thể tệ hơn thế này được nữa đâu.

Xem ra Nghiêm Quân Lâm chưa nói chuyện gì sâu với Lý Lương Bạch, nếu không lúc nãy anh ta đã trực tiếp xô ngã cái thang rồi.

“Tối nay cùng nhau ăn bữa cơm đi.” Lý Lương Bạch cười rạng rỡ, “Vừa hay, hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này, tôi mời khách.”

“Hiếm khi sao?” Nghiêm Quân Lâm thu dọn dụng cụ, đóng hộp lại, hờ hững nhìn về phía Bối Lệ, “Chẳng phải tối nào em ấy cũng về đây sao?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc