Bối Lệ

Chương 15 : Hiếm Có - Kim tí đối mũi nhọn

Trước Sau

break

“Đừng tưởng chỉ là thiếu một dấu câu, nó phản ánh đúng thái độ làm việc hời hợt của em thường ngày đấy,” Chị Vĩ không chút nể tình, “Không muốn làm thì xin nghỉ đi, đừng có bày ra cái bộ mặt miễn cưỡng đó.”

Bối Lệ không nhịn được: “Chị Vĩ, hình như chị có thành kiến với em.”

“Tự em hiểu rõ trong lòng,” Chị Vĩ lạnh lùng nói, “Tôi cũng không hiểu nổi, em đã không thích công việc này, tại sao lại cứ nhất quyết đòi vào đây? Ở đây không chào đón những cô tiểu thư lá ngọc cành vàng, không ai rảnh mà đi dọn bãi chiến trường cho em đâu.”

Bối Lệ đáp: “Em xin lỗi, sau này em sẽ chú ý ạ.”

Chị Vĩ không nói gì nữa, đuổi cô ra ngoài.

Bối Lệ không hiểu.

Lúc phỏng vấn chị Vĩ cũng có mặt, nếu không thích cô, tại sao còn gật đầu nhận cô vào? Ở đây, chị Vĩ có quyền quyết định việc đi hay ở của thực tập sinh.

Rõ ràng chị ấy có thể phủ quyết cô ngay từ đầu cơ mà.

Họa vô đơn chí, ở ghép gặp phải người cũ, công việc bị cấp trên ép nghỉ. Đến tối, Bối Lệ quay về trường để học hộ Quan Dương Dương một tiết phụ, lại gặp ngay buổi kiểm tra đột xuất tại lớp.

Trời đất như sụp đổ dưới chân Bối Lệ.

Hôm nay cô nên đi mua vé số mới đúng.

Chuyện xui xẻo đủ nhiều rồi, vận mệnh chắc chắn đang để dành một món quà lớn để bù đắp cho cô.

Đúng là có "quà lớn" thật, mà còn không chỉ một cái.

Thông thường, sinh viên sẽ chọn xong tất cả các môn tự chọn và tích đủ tín chỉ trước năm tư để có thể toàn tâm toàn ý thực tập hoặc ôn thi cao học.

Quan Dương Dương là một ngoại lệ.

Học kỳ hai năm ba, có một môn tự chọn mà giảng viên cực kỳ nghiêm khắc, chấm điểm cũng khắt khe, làm việc một mực chuẩn chỉ, đánh trượt một nửa số sinh viên. Quan Dương Dương không may nằm trong số đó.

Cô ấy mải mê thực tập nên không để ý điểm số, đến khi phát hiện ra thì đã muộn. Những môn tự chọn dễ qua đã bị tranh sạch, chỉ còn lại những môn tên nghe rất kỳ quặc hoặc thi cử rất gắt gao.

Quan Dương Dương đăng ký môn Nghiệp vụ Ngoại thương quốc tế, lại còn dạy hoàn toàn bằng tiếng Anh, nghe đâu là một giảng viên thỉnh giảng bên ngoài.

Giảng viên này điểm danh rất gắt, mỗi tiết đều gọi tên ngẫu nhiên. Điểm cộng là sinh viên đông, học ở giảng đường lớn, Quan Dương Dương vỗ ngực cam đoan thầy giáo không nhớ mặt mình đâu, năn nỉ Bối Lệ đi học hộ.

Bối Lệ làm việc cả ngày mệt mỏi bước vào lớp, vừa nhìn thấy dòng chữ "Tiết này làm bài kiểm tra nhỏ" trên bảng đen, mắt cô tối sầm lại.

Quan Dương Dương nhắn tin an ủi cô.

[Đừng sợ, kiểm tra tại lớp đều được mở sách, tiếng Anh của cậu tốt, cứ đối chiếu sách giáo khoa mà lật, viết bừa vào là được mà.]

Bối Lệ: [Tớ đã học buổi nào đâu QWQ nhỡ không lật được thì sao.]

Quan Dương Dương: [Thì tìm bạn mà chép, đừng sợ, cậu cứ ngồi lui xuống phía sau. Thầy Dương cũng được lắm, chỉ cần cậu đừng làm gì quá đáng quá, thầy sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.]

Bối Lệ: [OK.]

Đã định đi chép thì cô tuyệt đối không dám làm ngay dưới mí mắt thầy giáo. Kiên quyết không ngồi phía trước, hiện tại trong lớp có khá đông sinh viên, chỗ đẹp đã kín hết. Bối Lệ nhìn quanh, thấy hàng cuối vẫn còn trống, chỉ có một người đàn ông đang ngồi lẻ loi, mặc áo khoác măng tô đen, đang cúi đầu đọc sách giáo khoa, nhìn qua là thấy học hành nghiêm túc.

Đúng kiểu "học bá" siêu cấp, ít nói và chỉ biết cắm đầu vào sách.

Chính là anh ta rồi.

Bối Lệ chủ động chào hỏi: “Chào bạn.”

Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn cô vẻ ngạc nhiên một cái, không nói gì.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc