Biểu Muội Đẹp Như Hoa Thơm (H)

Chương 11: Đe dọa

Trước Sau

break

Trên đường bước ra khỏi hình ngục, nàng gặp Lôi Khúc. Hàm Thanh hiểu có người báo cho hắn biết rằng nàng vô thăm cha.

“Hàm ŧıểυ thư, xin nàng dừng bước!”

Lôi Khúc tươi cười đưa tay chắn trước mặt nàng.

“Chuyện ta đề nghị lần trước, ŧıểυ thư đã nghĩ xong xuôi chưa?”

Lôi Khúc đang nhắc lại cho Hàm Thanh nhớ lại chuyện lần trước hắn chặn xe của nàng, cho người báo tin việc hắn nắm giữ chứng cứ giả có thể đẩy cha nàng vào chỗ chết bất kì lúc nào.

Hắn cho nàng suy nghĩ trong vòng năm ngày.

Hôm nay mới là ngày thứ hai.

Hàm Thanh cau mày, nhìn vẻ mặt không giấu nổi sự dâm tà của hắn, trong lòng tràn đầy nỗi chán ghét, cơ mà bây giờ chưa phải lúc nàng thể hiện thái độ quá cứng rắn, lỡ hắn làm ra chuyện gì quá đáng hơn với cha nàng thì sao.

“Thế tử, ta cần thời gian suy nghĩ, hôm nay mới ngày thứ hai mà ngài đã đến nhắc đến… ta… ta… ngài đừng nôn nóng như vậy…” Hàm Thanh đưa dáng vẻ yếu đuối e dè ra nói.

“Ah, tại ta không cầm lòng được. Bây giờ lúc nào ta cũng nhớ nhung nàng. Chỉ là nàng đừng suy nghĩ quá lâu, chỉ sợ Hàm đại nhân không chịu được khổ hạnh ở đây.”

Lôi Khúc nhoẻn miệng cười, hắn giả vờ tử tế nhưng thực ra là đang đe dọa nàng.

Khi lại gần, mùi hương thơm ngát của nàng lan sang chóp mũi hắn. Lôi Khúc không kìm lòng cho được, càng tiến gần, đưa tay muốn lấy đuôi tóc của nàng lên hít ngửi cho thỏa. Nhưng Hàm Thanh nhanh chóng nhận ra động tác không đứng đắn của hắn liền lùi về sau mấy bước.

“Thế tử, xin tự trọng.”

Hàm Thanh hành lễ rồi nhanh chóng quay người rời đi, bỏ lại hắn đứng một mình ở đó.

Thấy nàng như vậy Lôi Khúc không hề giận, hắn nghĩ, đường nào nàng cũng sẽ thuộc về hắn, đến lúc đó hắn muốn làm gì nàng chẳng được. Mĩ nhân xinh đẹp kia sẽ là của mình, nghĩ đến việc bày đủ thứ trò với nàng ở trên giường sau này, tâm tình của hắn mới không xấu đi.

Hàm Thanh thì ngược lại, sau khi gặp Lôi Khúc, tâm trạng nàng càng tồi tệ hơn.

Chuyện này càng kéo dài thì càng không được.

Hàm Thanh vừa đi vừa mải suy nghĩ, không để ý phía trước có cục đá, liền vất phải rồi loạng choạng té xuống.

“ŧıểυ thư! Người có sao không?” Mục quế kêu lên, nha hoàn của nàng ở bên cạnh không phản ứng kịp để đỡ lấy người nàng.

Hàm Thanh định nói không sao, muốn đứng dậy thì gặp phải cơn đau từ mắt cá chân truyền đến.

“Sao lại vụng về như vậy?” Tiếng nam nhân trầm thấp cất lên từ xa.

Tề Lãng Thần vừa vặn ở trong cung trở về, đã thấy nàng ngồi ở trên đất kêu đau.

Lúc đến gần thấy nàng xoa mắt cá chân, hắn biết nàng đã bị trẹo chân, liền cúi người xuống để bế nàng lên, mang nàng về Lê Thanh Viện.

“Biểu ca!”

Hàm Thanh trợn mắt nhìn hắn, rồi hốt hoảng nhìn quanh xem có ai không.

“Sợ cái gì? Muội bị thương, người làm ca ca như ta không thể đưa muội về phòng được sao? Ai dám nói linh tinh!”

Tề Lãng Thần cười khẩy.

Đột nhiên thấy hắn nói có lý, cho dù có chút lúng túng, nàng trở nên ngoan ngoãn để hắn bế bổng tận vào trong phòng.

Cơ thể mềm mại như nước nằm trong lồng ngực, Tề Lãng Thần không thể không nghĩ đến chuyện ngày hôm qua. Cả người hắn căng lên, cổ họng có chút khô khốc. Mặc dù vậy, bề ngoài hắn vẫn giữ được dáng vẻ bình tĩnh như không có chuyện gì.

Khi đặt nàng trên giường, hắn hoàn toàn tự nhiên cởi dày, nắm lấy cổ chân nàng, đặt lên đầu gối của mình. Bàn chân trắng nõn của nàng nổi bần bật trên bộ quan phục hắc bào của hắn. Ngay cả vết sưng đỏ cũng trở lên chói mắt.

Tề Lãng Thần cau mày, dùng bàn tay chạm thử. Khi hắn chạm nhẹ thì không sao, nhưng khi bắt đầu xoa bóp để cho khớp trở về đúng vị trí thì Hàm Thanh hoàn toàn không chịu đựng được, kêu lên một tiếng thất thanh.

“Đau!”

Mục Quế đứng gác ở bên ngoài nghe mà giật cả mình, nghĩ linh tinh đỏ bừng hết cả mặt, hận không thể chạy vào xem. Lúc sau, nàng ấy lại tự an ủi, ŧıểυ thư như thế kia thì nhị gia không đến mức làm chuyện đó với ŧıểυ thư đâu. Mục Quế tự động điều chỉnh suy nghĩ của mình cho đúng mực.

Hàm Thanh quả thật đau đến chảy nước mắt. 

Tề Lãng Thần chuyên tâm chữa chân cho nàng, xong mới thở ra một hơi, nàng chỉ bị nhẹ, chăm sóc tử tế sẽ nhanh chóng khỏi.

Cơn đau dịu đi, lúc này Hàm Thanh mới để ý đến bàn chân mình hoàn toàn nằm trong bàn tay của hắn. Da của hắn vừa thô ráp vừa lạnh lẽo, khi xoa trên làn da nàng, có chút nhồn nhột.

“Hôm nay đi hình ngục? Cữu phụ vẫn khỏe chứ?” Tề Lãng Thần đột ngột hỏi.

Hàm Thanh hơi rùng mình, sao hôm nay chuyện nàng đến hình ngục mà hắn cũng biết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc