Tiếng gà gáy vang lên.
Tề Lãng Thần mở mắt, nhìn thấy nữ tử mềm mại đang ngủ ở trong vòng tay mình. Khuôn mặt thiếu nữ yêu kiều, ửng hồng vì dục xuân chưa tan, dưới hai mắt nhắm chặt có đọng một chút nước.
Hắn nén nhịn lửa dục, xuống giường mặc quần áo, hắn còn phải lên triều.
Tề Lãng Thần vừa bước ra khỏi sân, một nam tử đeo kiếm đi tới, người này tên là Lâm Kiện, quỳ xuống trước mặt hắn.
“Người của ta bên Lôi gia vẫn chưa tìm được thứ đồ mà ngài muốn tìm.”
“Ta đã cho ngươi thời gian một tuần rồi, từ khi nào mà trở nên vô dụng như vậy? Huy động cả mật thám của chúng ta ở bên hình bộ. Trong ba ngày, tìm cho bằng được thứ kia cho ta. Không tìm được, các ngươi tự về nhận án phạt đi!” Tề Lãng Thần không mặn không nhạt nói.
“Vâng!”
Từ khi Hàm Tuấn bị bắt giam, vốn Hàm Thanh không cần đến hắn giúp, Tề Lãng Thần đã phân phó người đi điều tra, từ đó đến giờ cũng đã hơn một tuần.
Lôi gia bề ngoài cao quý, nhưng bên trong thì mục nát vô cùng, muốn đào bới góc nhà của Lôi gia không hề khó. Chẳng qua do có Bình Lan công chúa chống lưng, mới khiến cho bọn họ cao ngạo, dè chừng mà thôi.
Lâm Kiện toát ra một tầng mồ hôi. Bọn hắn nên tập trung hơn, giải quyết dứt điểm chuyện này, không lại khiến chủ tử tức giận.
Hàm Thanh mơ thấy ác mộng.
Nàng mơ thấy đầu của cha nàng rơi xuống đất, máu chảy đầm đìa. Trong giấc mơ, nàng ngã lăn trên đất, bò về phía xác ông, khóc đến tê tâm liệt phế.
Hàm Thanh giật mình tỉnh giấc, thở hổn hển. Nàng ôm đầu, thở phào nhẹ nhõm, tất cả chỉ là mơ.
Mất được một lúc nàng mới nhớ ra hôm qua mình đã tìm đến Tề Lãng Thần, trao đổi với hắn.
Tề Lãng Thần đã sớm rời đi, nàng cũng đoán được là hắn phải lên triều.
Nàng phải nhanh chóng trở về Lê Thanh Viện của mình, không để cho ai phát giác nhưng khi vừa định đặt chân lên trên sàn để đứng dậy. Hai chân nàng bỗng nhiên mất đi lực khiến cho nàng ngã nhào xuống đất.
Giữa hai chân có chút xót. Hàm Thanh giờ mới để ý đến chỗ đó của mình không ổn lắm.
Một nha hoàn bên ngoài nghe tiếng nàng kêu lên liền chạy vào đỡ.
Hàm Thanh kinh hãi, đây là Tư Yên, là nha hoàn bên cạnh Tề Lãng Thần. Nàng không muốn ai phát hiện ra chuyện này, phải làm sao đây?
Tư Yên thấy nàng hoảng hốt, liền trấn an:
“Biểu ŧıểυ thư đừng sợ, nhị gia đã dặn dò, ta không dám nhiều miệng linh tinh.”
Hàm Thanh lúc này mới an lòng.
“Để ta giúp ŧıểυ thư thay đồ, sau đó ăn sáng nhé.”
“Giúp ta thay đồ, chải tóc cho gọn là được rồi, ta còn phải về Lê Thanh Viện.” Hàm Thanh bình tĩnh nói. Hôm qua, khi nàng rời đi, nàng chỉ căn dặn qua loa với Mục Quế, là nha hoàn riêng của nàng. Nếu mà nàng không về sớm, Mục Quế sẽ rất lo lắng.
Tư Yên gật đầu.
Sau khi về Lê Thanh Viện, ăn sáng xong nàng liền đi thỉnh an cô mẫu.
Thỉnh an xong, nàng mới đến hình ngục, dựa vào đút lót chút tiền mà được vào thăm Hàm Tuấn.
Triều đình mục nát, những việc mua bán hối lộ này rất dễ làm, chỉ cần có tiền, ngươi có thể làm những điều không được phép. Nhưng nếu có quyền lực, ngươi còn có thể làm ra những việc quá giới hạn, giống như Lôi Khúc và Lôi Hằng.
Hai cha con gặp mặt nhau, mừng tủi một hồi.
Hàm Tuấn đương nhiên biết việc Lôi Khúc đe dọa con gái mình, Lôi Hằng khi tra khảo thẩm vấn, không ít lần nói bóng nói gió với ông.
Song ông làm sao có thể chỉ vì cứu bản thân mình mà hi sinh nàng. Đúng như Hàm Thanh dự đoán, Hàm Tuấn nói, nếu nàng dám vì ông mà đồng ý làm thiếp Lôi Khúc, ông sẽ cắn lưỡi tự sát cho nàng xem.
Hai cha con sống nương tựa vào nhau mười mấy năm, đương nhiên họ hiểu tính cách đối phương hơn ai hết.
Hàm Tuấn biết bản thân lần này gặp nạn, khó có thể thoát, liên tục dặn dò con gái.
Hàm Thanh mím môi, không dám nói bản thân đã nhờ vả Tề Lãng Thần, nàng hiểu cha nàng không thích nhờ vả Tề phủ, ông và Hàm Chi Liên vốn không có thân thiết. Hàm gia đã bỏ rơi ông, huống hồ là người tỷ tỷ không thân thiết đã xuất giá này.
Ngày xưa, mỗi lần ông đến Tề Phủ đón nàng, đều nói chuyện với vị tỷ tỷ cao quý này không quá ba câu.
Mối liên hệ duy nhất của ông và Hàm Chi Liên là Hàm gia và nàng.
Mặc dù nàng được Hàm Chi Liên yêu thích, nhưng Hàm Tuấn vẫn luôn nhắc nhở với nàng vị trí thực sự của hai cha con bọn họ trong Hàm gia, trong chốn quyền thế đảo điên này. Có thể hưởng chút lợi ích từ bọn họ, song không được quên thân phận thực sự của mình mà làm những chuyện không biết điều.
Hàm Thanh trước giờ đều ghi nhớ lời cha trong lòng. Nếu không phải vì cứu cha, nàng làm sao có thể dám to gan nửa đêm đến quyến rũ Tề Lãng Thần.
Hàm Thanh tuy chột dạ, cơ mà chuyện này nàng hoàn toàn có thể giấu diếm. Hàm Tuấn biết nàng sợ Tề Lãng Thần, không dám nghĩ là nàng dám dây dưa với hắn.
Nàng bây giờ muốn lợi dụng Tề Lãng Thần, sau khi cứu được cha, nàng nhất định sẽ biến mất khỏi tầm mắt của hắn.
Hàm Thanh biết bản thân bây giờ rất xấu xa, nhưng nàng thà làm một kẻ xấu xa, cũng không muốn nhìn cha nàng đi vào chỗ chết vì nàng.