Bia Đỡ Đạn Thô Kệch Thành Công Chinh Phục Ánh Trăng Sáng Đại Lão

Chương 13

Trước Sau

break

Cậu nói tiếp: "Nhà làm nông có hơi nhiều việc, bận lắm, sau này nếu có thời gian rảnh, tôi nhất định sẽ tìm anh."

Thích Trạch mỉm cười, không nói thêm gì.

Anh nghe ra được đây chỉ là một lời từ chối khéo léo. Quan hệ giữa hai người vẫn chưa đủ thân thiết, nên Đường Thần không muốn nợ ân tình của anh.

Thôi vậy, tương lai còn dài.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, quãng đường trôi qua nhanh chóng. Khi đến trạm nhận hàng của siêu thị, Thích Trạch xuất trình tin nhắn để lấy bưu kiện, cũng không vội rời đi.

Thời tiết bên ngoài đang nóng bức, anh mở tủ đông trong siêu thị, gọi Đường Thần: "Chọn đi, giải nhiệt một chút."

Đường Thần cười: "Được, vậy tôi không khách sáo đâu."

Cậu nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, kết hợp với gương mặt góc cạnh mạnh mẽ, tạo thành một sự đối lập đáng yêu, trông cứ như một con mèo lớn vậy.

Thích Trạch vặn nắp chai nước lạnh, vừa uống vừa quan sát cậu.

Đường Thần chọn một que kem, bóc vỏ rồi bắt đầu ăn, thoải mái tựa vào tủ đông: "Sảng khoái thật."

Ánh mắt cậu chợt liếc qua cửa siêu thị, thấy một người phụ nữ đang khiêng đồ.

Đường Thần lập tức nhét que kem vào tay Thích Trạch: "Giữ giúp tôi."

Sau đó bước ra ngoài, nhanh nhẹn giúp người phụ nữ chất đồ lên xe máy.

Đúng lúc này, một nhóm thiếu niên tay cầm súng nước đùa giỡn chạy ngang qua, bất ngờ xịt thẳng vào ngực người phụ nữ.

Hành vi trắng trợn như vậy khiến Đường Thần nhíu mày.

Người phụ nữ chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, còn rất trẻ. Áo bị dòng nước bắn trúng, phần trước ngực lập tức trở nên trong suốt, cảnh tượng bên trong lộ ra không sót chút gì.

Đường Thần bước lên vài bước, nghiêm mặt nắm lấy tai cậu trai cầm đầu: "Ai cho mấy đứa chơi kiểu này hả? Không biết tôn trọng người khác sao?"

"Cúi đầu xin lỗi chị đi, lần sau không được tái phạm."

Cậu thiếu niên biết mình sai, đành phải cúi đầu xin lỗi người phụ nữ, rồi yếu ớt nói: "Anh à, sắp rớt tai em luôn rồi, buông ra đi."

Đường Thần cười khẽ, đá cậu ta một phát nhẹ, giọng điệu vẫn rất nghiêm khắc: "Cho mày một bài học, đừng để tao bắt gặp mày làm chuyện này lần nữa, không thì liệu hồn đấy."

Mọi người trong làng đều quen biết nhau, thỉnh thoảng giúp nhau dạy dỗ mấy đứa nhóc nghịch ngợm cũng là chuyện bình thường.

Cậu thiếu niên sợ cậu méc lại với người lớn trong nhà, không dám chống đối, vội vàng gật đầu, rồi kéo đám bạn chạy mất.

Người phụ nữ lúc này đứng co ro trong góc, hai tay ôm chặt ngực, khuôn mặt đỏ bừng.

Đường Thần suy nghĩ một lát, rồi quay đầu hỏi Thích Trạch: "Anh có thể cho tôi mượn một quyển sách không?"

Từ lúc nãy đến giờ, ánh mắt Thích Trạch chưa từng rời khỏi người cậu: "Tất nhiên rồi."

Một người có lòng trắc ẩn thì tâm địa không thể nào xấu xa.

Một người dám đứng ra bảo vệ kẻ yếu, không chỉ thiện lương mà còn cần dũng khí, nhân phẩm chắc chắn không tệ.

Đường Thần lại một lần nữa khiến anh bất ngờ, Thích Trạch không khỏi tự hào vì ánh mắt chọn người của mình.

Đường Thần xé bưu kiện ra, lấy ra quyển sách to nhất, đưa cho người phụ nữ: "Mau về nhà đi."

Người phụ nữ không phải người trong làng mà chỉ đến đây làm việc, không quen biết Đường Thần, nhưng rất cảm kích: "Cảm ơn cậu, quyển sách này, tôi trả tiền nhé, coi như tôi mua."

Đường Thần nhe răng cười: "Không sao, cứ cầm đi, sau này nếu rảnh, chị mang sách trả lại cho ông chủ siêu thị, bảo ông ấy giữ giúp tôi là được."

Câu nói này thật hoàn hảo, giúp người phụ nữ không cần áy náy, Thích Trạch nhìn cậu với ánh mắt đầy tán thưởng.

Người phụ nữ cuối cùng cũng gật đầu, vươn tay nhận lấy sách.

Nhưng trong khoảnh khắc này, phần ngực của cô ấy lại lộ ra hơn một nửa.

Đường Thần vô tình liếc thấy, tim chợt đập lỡ một nhịp, cậu lập tức quay đầu tránh đi, không dám nhìn thêm.

Nhưng tai và mặt lại lặng lẽ đỏ bừng.

Thích Trạch chú ý tới cảnh này, lòng anh bỗng chốc nguội lạnh đi một nửa, ánh mắt cũng dần dần trở nên lãnh đạm.

Anh đột nhiên nhận ra rằng, hình như mình đã luôn bỏ qua một điểm rất quan trọng.

- -

Sau khi về nhà, Đường Thần chui thẳng vào phòng nhỏ của mình, cài chốt cửa.

Sau đó ngồi trên giường thất thần.

Trên đường trở về cùng Thích Trạch hôm nay, đầu óc cậu cứ lơ lửng, không tập trung.

Nhờ chuyện vừa xảy ra với người phụ nữ kia, cậu chợt nhận ra một vấn đề.

Rốt cuộc cậu thích đàn ông hay phụ nữ?

Trong tiểu thuyết, khi bị ép liên hôn, cậu dường như cũng không quá phản cảm với việc đối tượng là một người đàn ông.

Sau khi kết hôn, cậu cũng chưa từng chung giường với người kia, cuộc sống vợ chồng cũng không có, chỉ thỉnh thoảng giả vờ ân ái trước mặt người ngoài.

Vì vậy, nhân vật trong sách chưa bao giờ trực diện đối mặt với vấn đề xu hướng tính dục của mình.

Nhưng đó là bởi cậu không có sự lựa chọn.

Bây giờ cậu có thể lựa chọn, cậu có thể quyết định là sẽ cưới một người đàn ông, hay một người phụ nữ.

Không nghi ngờ gì nữa, nếu chọn đàn ông, cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn, bị không ít người dị nghị.

Bởi dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng vùng quê lạc hậu, quan niệm xã hội vẫn chưa theo kịp, nhiều người vẫn chưa thể chấp nhận hai người đàn ông bên nhau.

Nếu cậu chọn phụ nữ, thì cả đời này có thể sống một cuộc đời bình thường, lập gia đình, sinh con, có lẽ sẽ được xem là hạnh phúc trong mắt người khác.

Nhưng mà, lỡ như cậu là người đồng tính thì sao?

Nếu sau này cậu thức tỉnh, chẳng phải sẽ làm hại cô gái kia sao?

Đó chẳng phải là tạo nghiệp à?

Đường Thần bực bội vò đầu, thở dài một hơi.

Lựa chọn này thật sự quá khó khăn.

Quan trọng nhất là, ngay cả bản thân cậu cũng không biết rốt cuộc mình thích đàn ông hay phụ nữ.

Theo kế hoạch của cậu, nếu muốn nhanh chóng kết hôn để né tránh kịch bản bị ép liên hôn, thì cậu phải xác định rõ xu hướng tính dục của mình trước.

Đây là một ngọn núi mà cậu bắt buộc phải vượt qua.

Đường Thần cầm lấy điện thoại, lướt linh tinh một lúc, đột nhiên lóe lên một ý tưởng.

Đúng rồi, Thích Trạch là người từng đi học, chắc chắn hiểu biết nhiều hơn cậu!

Ít nhất khi nói về xu hướng tính dục, anh ấy sẽ không phản ứng như người ở quê, xem cậu như quái vật.

Đường Thần lập tức bật dậy, mở khung chat với Thích Trạch.

Đường Thần: Thầy Thích, thầy có ở đó không?

Sau khi gửi tin nhắn, cậu đợi rất lâu nhưng đối phương vẫn chậm chạp chưa trả lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc