Thích Trạch biết rất rõ, người anh yêu là chàng trai rực rỡ, kiêu ngạo trong những năm tháng thanh xuân ấy, chứ không phải một kẻ lăng nhăng, đáng ghê tởm và tầm thường như Ân Thừa.
Anh vốn là người quyết đoán, lại có thói sạch sẽ tuyệt đối trong tình cảm, nên đã dứt khoát thu hồi lại những cảm xúc dành cho Ân Thừa.
Chuyện này, cũng gián tiếp chứng minh rằng những ký ức thừa ra trong đầu anh, tất cả đều là sự thật.
Anh chỉ là một nhân vật trên trang giấy của một cuốn tiểu thuyết.
Nhưng thì sao chứ?
Anh đã sống trong thế giới này từ nhỏ, nơi đây chính là thực tế đối với anh.
Để phá vỡ nút thắt cốt truyện, tự cứu lấy chính mình, Thích Trạch nghĩ đến con đường nhanh nhất và trực tiếp nhất.
Đó là kéo Đường Thần đi theo anh.
Trong cuốn sách, anh đã thấy kết cục của tất cả mọi người, nhưng người duy nhất khiến anh có chút cảm tình lại là Đường Thần.
Đường Thần trong sách, đơn thuần, nhiệt huyết, và luôn chung tình, sâu sắc với Ân Thừa.
Thích Trạch đã luôn chờ đợi tình yêu của người khác, luôn yêu đơn phương. Lần này, anh cũng muốn có được một tình yêu như Đường Thần dành cho Ân Thừa.
Cái loại người như Ân Thừa, căn bản không xứng để được hưởng thứ tình cảm đẹp đẽ như vậy.
Vậy nên anh đến đây, đến để ngang nhiên cướp lấy tình yêu.
Dù vậy, Thích Trạch cũng có tiêu chuẩn của riêng mình – đối phương ít nhất phải hợp với gu của anh.
Thế nên, trước khi quyết định đến thôn Bát Lý, trước khi quyết định theo đuổi Đường Thần, anh phải quan sát và đánh giá cậu một chút.
Hôm đó trong nhà vệ sinh, anh cố tình nhìn chằm chằm vào cậu.
Hình thể là tiêu chí đánh giá đầu tiên.
Mười mấy năm nay, vì Ân Thừa, anh đã giữ mình sạch sẽ. Nhưng thực chất, anh cũng có ham muốn, cũng khao khát được tiếp xúc da thịt với ai đó – mà người đó nhất định phải khiến anh vừa ý, khiến anh có thể tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc ấy.
Đường Thần làm anh vô cùng hài lòng. Vậy nên mới có chuyện sau đó – anh theo cậu lên xe, quyết định đến thôn Bát Lý.
Nghĩ đến Đường Thần, tâm trạng của Thích Trạch tốt lên một chút.
Anh lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Đường Thần.
Vừa mới kết bạn WeChat với cậu hôm nay.
Thích Trạch: Ngày mai có thể đi với tôi đến một nơi không? Tôi cần người phụ giúp khuân đồ.
Anh không phải đang lên kế hoạch chinh phục Đường Thần, cũng không phải muốn dụ dỗ cậu mắc câu.
Anh chỉ muốn hiểu rõ về cậu, cũng muốn cậu hiểu về anh, để cả hai tự nhiên mà nảy sinh tình cảm với nhau.
Đó mới là cách yêu trưởng thành của người lớn.
Nếu cuối cùng, Đường Thần không có tình cảm với anh, thì anh sẽ lặng lẽ rời khỏi thế giới của cậu.
Loại tình yêu thuần khiết và chung thủy như vậy, anh đã từng thấy trong sách, không nỡ làm vấy bẩn nó. Nếu muốn có được, thì nhất định phải là đối phương tự nguyện trao cho anh, mới đủ chân thành và rung động.
Lúc này, Đường Thần vẫn chưa ngủ, nằm trên giường xem điện thoại.
Cậu là kiểu người khá cứng nhắc và tẻ nhạt, cầm điện thoại cũng chỉ để đọc tin tức, thỉnh thoảng xem phim kháng chiến, chẳng khác gì mấy ông cụ.
Thấy tin nhắn của Thích Trạch, Đường Thần lập tức trả lời: Được chứ, anh cần khi nào, tôi sẽ sắp xếp thời gian.
Dù sao mùa này đang vào vụ, thường xuyên phải xuống ruộng làm việc.
Thích Trạch: Tầm chiều nhé.
Đường Thần: Được.
Thích Trạch khẽ cong môi cười, đêm nay ngủ một giấc thật ngon.
Còn Đường Thần thì lại trằn trọc không ngủ được. Sau khi nhắn tin với Thích Trạch, cậu bất ngờ nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Cậu ấn nút nghe: "Alo?"
Giọng đàn ông trầm thấp truyền đến: "Ừm. Ta là cha của con."
Đường Thần lập tức sững người, đồng tử co lại.
Từ khi nhận thức được sự thật, cậu đã vô cùng nhạy cảm với chữ "cha", liền hiểu ngay đối phương là ai.
Cậu bật dậy khỏi giường, tim đập nhanh hơn, nắm chặt điện thoại mà không biết phải nói gì.
Giọng của Chu Nghị trầm ổn nhưng mang theo áp lực: "Nghe dì Tần của con nói, con không muốn về nhà họ Chu?"
Đường Thần nhìn trăng ngoài cửa sổ, thất thần đáp: "Ừm.."
Chu Nghị mang theo cơn giận âm ỉ: "Con là con trai ta. Năm đó làm mất con, ta cũng có trách nhiệm. Nhưng giờ ta đã tìm được con rồi, con nên nhận tổ quy tông."
Đường Thần rũ mắt, im lặng.
Cậu không thích tranh luận với người khác. Với những chuyện không muốn giao tiếp, cậu có thói quen trốn tránh.
Đây là tính cách hình thành sau nhiều năm lưu lạc, sống nhờ nhà người khác – một cơ chế tự bảo vệ.
Nhưng nhiều lúc, sự im lặng của cậu lại càng khiến đối phương tức giận, như bây giờ.
Chu Nghị nghiêm giọng: "Con không nói gì là có ý gì? Cảm thấy ta sai sao?"
Hàng mi Đường Thần khẽ run: "Chỉ là con không muốn về thôi."
Chu Nghị cố kiềm chế: "Cho ta một lý do, trừ khi con có thể thuyết phục ta."
Đường Thần mấp máy môi nhưng không nói ra được.
Cậu chỉ đơn giản cảm thấy – giữa mình và Chu Nghị không có tình cảm.
Có lẽ cậu quá lạnh lùng, cậu không cho rằng huyết thống có thể trở thành sợi dây gắn kết giữa hai người.
Nhưng rõ ràng, Chu Nghị lại rất xem trọng quan hệ huyết thống.
Vậy nên, bọn họ căn bản không thể hiểu nhau.
Đường Thần nhìn thấu điểm này, biết rằng có nói cũng vô ích, nên dứt khoát từ bỏ đối thoại.
Một lát sau, Chu Nghị trầm giọng: "Con nhất định phải về nhà họ Chu. Ta có thể cho con thời gian thích nghi, để con giải quyết những chuyện ở nông thôn."
"Nhưng đừng thách thức sự kiên nhẫn của ta. Nếu quá thời hạn ta đưa ra mà con vẫn chưa về, ta sẽ đích thân đến cái thôn gì đó của con để lôi con về. Cũng đừng nghĩ đến chuyện trốn, ta chắc chắn sẽ tìm ra con."
Nói xong, Chu Nghị dập máy.
Đường Thần cảm thấy trong lòng nặng trĩu như có tảng đá đè lên.
Cậu ngẩng đầu nhìn vầng trăng lưỡi liềm trên bầu trời, thất thần.
Xem ra, cậu vẫn không thể thoát khỏi cốt truyện.
Cậu thực sự chỉ có thể trở về nhà họ Chu sao?
Chỉ có thể đánh mất tự do, trở thành công cụ liên hôn, bị trói buộc với một người không yêu mình, cuối cùng rơi vào kết cục bi thảm sao?
Vậy thì cậu sống để làm gì?
Để làm một quân cờ cho kẻ khác?
Cậu không cam tâm.
Cứ như vậy, Đường Thần ngồi thẫn thờ cả đêm.
Và rồi, để cứu chính mình khỏi số phận không thể trốn thoát, cậu đã đưa ra một quyết định.
Cậu đã làm gì mà khiến người ta ghét bỏ chứ?
Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, chỉ thấy một dải ánh sáng vàng nhạt nơi chân trời xa, Đường Thần đã dậy, nhanh nhẹn bắt đầu làm việc.