Chàng trai trông khá anh tuấn, nho nhã đoan chính, chỉ là không giống một người xuất thân từ nông thôn.
Thích Trạch đưa đồ trong tay ra: "Đây là quà biếu hàng xóm, xin thím hãy nhận lấy."
Thím Ma lần này mắt sáng rỡ, vội xoa xoa tay, đón lấy: "Ây dà, khách sáo quá, sau này đều là láng giềng với nhau cả, còn mang quà làm gì chứ."
Thích Trạch vẫn giữ nụ cười lịch sự: "Mọi người xung quanh đều có cả, thím đừng khách khí, sau này con còn phải nhờ vả nhiều."
Lời này nói khéo léo, đặc biệt nhấn mạnh ai cũng có phần, khiến đối phương có thể nhận lấy mà không có gánh nặng tâm lý.
Thích Trạch lại liếc nhìn Đường Thần: "Nếu không nhờ Đường Thần giúp dọn dẹp nhà cửa lúc nãy, e rằng tối nay con còn chưa có chỗ ở, phải đặc biệt cảm ơn cậu ấy mới được."
Nghe vậy, trong lòng Đường Thần thấy vô cùng thoải mái.
Cậu hiểu rõ Thích Trạch đang sợ cậu về nhà muộn bị mắng, nên cố ý giúp cậu giải vây, liền cảm kích nở nụ cười với anh.
Nhân lúc này, thím Ma đã mở gói quà ra, liếc nhìn bên trong.
Bên trong lại là một tảng sườn heo to tướng, còn có một số thứ khác mà bà ta không nhận ra, nhưng bà ta biết thịt rất đắt, đây đều là đồ tốt.
Thái độ của bà ta đối với Thích Trạch lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, nhìn kiểu gì cũng thấy thuận mắt: "Ôi chao, thằng bé Đường Thần nhà chúng tôi ấy à, chính là kiểu người thích giúp đỡ mọi người lắm."
"Cậu mới đến làng, còn nhiều thứ chưa quen, sau này có gì cần giúp đỡ, cứ gọi nó qua, tôi đồng ý ngay."
Thích Trạch: "Vậy con xin cảm ơn trước."
Sau khi nói thêm vài câu khách sáo, Thích Trạch mới rời đi. Đi được mấy bước vẫn còn nghe thấy thím Ma vui vẻ lẩm bẩm: "Đứa nhỏ này đúng là biết cách đối nhân xử thế.."
Về đến căn biệt thự nhỏ, nụ cười có phần gượng gạo trên mặt Thích Trạch mới dần dần biến mất.
Anh xoa xoa ấn đường, mệt mỏi ngồi xuống ghế sô pha, rồi lấy ra một cuốn sổ nhật ký ẩm thực nhỏ.
Cầm bút, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, khóe môi hơi nhếch lên, thêm vào một câu -- Có cơ bụng, sức lớn, dáng người rất đẹp.
Suy nghĩ một lát, anh nâng mức đánh giá của Đường Thần từ "món ăn trung đẳng" lên "món ăn thượng đẳng".
Trong mắt Thích Trạch, "món ăn trung đẳng" nghĩa là có cấu hình phần cứng tốt-cái này là trời sinh, không thể thay đổi. Nhưng anh có yêu cầu rất cao, không chỉ nhìn phần cứng, thế nên hôm đó ở phía sau nhà vệ sinh, anh mới chỉ đánh giá Đường Thần là trung đẳng.
Còn để đạt "món ăn thượng đẳng", yêu cầu khắt khe hơn, phải xét đến tính cách, phẩm chất, dáng người v. V..
Sau vài lần tiếp xúc, Thích Trạch cảm thấy Đường Thần thực sự rất ổn, mọi mặt đều phù hợp với tiêu chuẩn lý tưởng của mình, nên mới nâng cậu lên bậc thượng đẳng.
Đặt sổ xuống, Thích Trạch vươn vai, dọn dẹp phòng tắm một chút rồi ngâm mình vào bồn nước nóng.
Trong làn hơi nước bốc lên, cơn buồn ngủ nhanh chóng dâng trào. Ngay khi anh mơ màng sắp ngủ, một cuộc gọi bất ngờ đến.
Thích Trạch nhận máy, giọng nói lười biếng: "Alo."
Đầu dây bên kia lập tức lên tiếng: "A Trạch! Mấy ngày nay cậu đi đâu vậy, tôi tìm mãi không thấy, nhắn tin cũng không trả lời."
Giọng người đàn ông mang theo chút ấm ức.
Thích Trạch nhíu mày: "Đi công tác, bận. Có chuyện gì? Không có thì tôi ngủ đây."
Ân Thừa vội nói: "Đừng, mấy ngày không gặp, tôi muốn nghe giọng cậu. Cậu đang công tác ở đâu vậy, hay tôi đến tìm cậu nhé, dù sao tôi cũng rảnh mà."
Bàn tay còn lại của Thích Trạch đang bám vào thành bồn tắm, đột nhiên gân xanh nổi lên, anh cố kiềm chế: "Cúp máy đây."
Ân Thừa hoảng hốt: "Sao vậy, sao tự nhiên lại lạnh nhạt với tôi thế này, trước đây cậu không như vậy."
Giọng Thích Trạch lạnh lùng: "Bây giờ tôi là như vậy đấy. Cúp máy."
Anh lập tức nhấn nút kết thúc cuộc gọi, đặt điện thoại sang một bên, đôi mắt tràn ngập sát khí không cách nào kìm nén.
Một lúc sau, anh vùi đầu vào trong nước, cố gắng bình ổn cảm xúc.
Vài ngày trước, Thích Trạch gặp một tai nạn xe nhỏ, đầu bị va đập.
Sau khi tỉnh lại, anh phát hiện trong đầu mình có rất nhiều thông tin kỳ lạ. Những thông tin này nói với anh rằng, anh đang sống trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến đầy tình tiết máu chó tay ba.
Một nhân vật chính là một kẻ trăng hoa lăng nhăng, một nhân vật chính là anh, và một vai phụ bi thảm-một người tên Đường Thần.
Tương lai của ba người họ, sẽ là một mối tình dây dưa đầy ngược tâm đến tận cùng.
Ban đầu, Thích Trạch không tin, vì những thông tin này quá hoang đường.
Ví dụ như trong truyện, nhân vật kẻ trăng hoa lăng nhăng kia lại chính là bạn thuở nhỏ của anh-Ân Thừa.
Thích Trạch đã quen biết Ân Thừa từ rất sớm, từ khi dậy thì đã bắt đầu thích cậu ta, mối tình đơn phương kéo dài suốt mười năm.
Thích Trạch tự cho rằng mình hiểu rõ Ân Thừa hơn ai hết.
Nhưng cuốn sách này lại nói rằng, Ân Thừa là một tên lăng nhăng đến tận xương tủy, hơn nữa còn biết rõ tình cảm đơn phương của Thích Trạch.
Cậu ta vừa hưởng thụ sự si mê của Thích Trạch, vừa giả vờ chung tình trước mặt anh, trong khi sau lưng lại phóng túng chơi bời.
Sau này, dù đã liên hôn với Đường Thần, Ân Thừa vẫn không thay đổi bản tính trăng hoa, tiếp tục quyến rũ Thích Trạch, lại còn diễn kịch trước mặt Đường Thần.
Trong truyện, Thích Trạch vì yêu mà không được hồi đáp suốt nhiều năm, đau khổ đến mức trở nên cực đoan, điên cuồng nhằm vào Đường Thần, bất chấp tất cả để có được Ân Thừa.
Nhưng Ân Thừa lại như một kẻ đứng ngoài cuộc, lặng lẽ quan sát anh dần dần phát điên, hưởng thụ sự điên cuồng của anh dành cho mình.
Cuối cùng, trong đại kết cục, cả ba người đều không có cái kết tốt đẹp.
Những thông tin này đã gây ra một cú sốc tinh thần rất lớn đối với Thích Trạch.
Nhìn lại mười năm qua, anh không phải chưa từng nhận ra một vài dấu hiệu ở Ân Thừa, nhưng mỗi lần như vậy, đối phương luôn giải thích được, còn anh thì không muốn tin vào kết quả tồi tệ nhất.
Nhưng sau khi "tỉnh ngộ", trực giác nói với anh rằng, anh nhất định phải làm rõ mọi chuyện.
Vì vậy, Thích Trạch đã bí mật theo dõi Ân Thừa vài ngày.
Kết quả, tâm trạng anh từ thấp thỏm nghi ngờ, đến chấn động, bị đả kích mạnh.
Sau đó là thất vọng, đau đớn, cuối cùng chỉ còn lại một mảnh chết lặng.
Nhìn thấy Ân Thừa ở cùng đám người kia, nhưng vẫn có thể dịu dàng nhận điện thoại của anh, ngọt ngào ám chỉ mà không quá lộ liễu, Thích Trạch không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình.
Cứ như thể, thứ mà anh trân trọng suốt mười năm qua, đột nhiên lộ ra bản chất thối rữa, bốc mùi hôi thối đến tận cùng.