Nha Nha cảm thấy bản thân giống như một bông bồ công anh nhỏ, bị gió thổi bay, phiêu diêu, bồng bềnh.
Cuối cùng "bộp" một tiếng, rơi xuống nền đất cứng ngắc, cùi chỏ còn va đập một cái đau điếng, đập cho ý thức đang phiêu lãng của cô bé quay trở lại.
Đập vào mắt không phải là bầu trời xám xịt của làng Hà Hoa, không phải là những cành khô nhăn nheo của cây hòe già, cũng chẳng phải là mái nhà miếu Sơn Thần thủng lỗ chỗ lọt gió, mà là một vùng ánh sáng chói lóa đến mức khiến mắt người ta đau nhức…
Những chiếc đèn lồng màu đỏ, màu vàng, màu hồng treo thành từng chuỗi trên cột, sáng hơn đèn dầu lúc đón năm mới trong làng cả trăm lần! Lại còn có những tấm bảng vuông vức lấp lánh, nhấp nháy những hoa văn mà cô bé chẳng thể nhận ra.
Ánh sáng chói chang đâm vào mắt làm nước mắt cô bé trào ra giàn giụa.
Bên tai lại càng ồn ào đến phát hoảng, tiếng xe cộ ầm ầm, tiếng người nói chuyện líu lo, tiếng xèo xèo của dầu rán, tiếng va chạm lanh canh hòa lẫn vào nhau, còn ầm ĩ hơn cả chấn động lúc lở núi, vang dội đến mức tai cô bé ù đi.
Nha Nha mở to hai mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ há hốc, mãi vẫn không ngậm lại được. Cô bé sợ tới mức lông tơ khắp người dựng đứng cả lên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy chiếc túi thơm trước ngực.
Đây là nơi nào vậy?
Người trên đường đi lại tấp nập, nhiều vô kể. Bọn họ mặc quần áo đủ màu sặc sỡ, chất vải trơn tuột, thoạt nhìn rất mềm mại bồng bềnh. Lại còn có người quấn chiếc áo khoác lông xù xì, nhưng ai nấy đều sạch sẽ vô cùng.
Họ bước đi rất nhanh, trong tay cầm một vật hình vuông mỏng manh, phát sáng rực rỡ. Thỉnh thoảng có người liếc nhìn Nha Nha, ánh mắt kỳ quặc, lại mang chút vẻ nghi hoặc.
Trên con đường rộng thênh thang kia, thỉnh thoảng lại có người cưỡi những con thú sắt hai bánh chạy như bay ầm ầm lướt qua. Lúc xẹt qua bên cạnh, chúng cuốn theo một trận gió thổi tung mái tóc khô vàng của Nha Nha bay tán loạn. Cô bé sợ hãi vội vàng lùi lại, rụt người nấp sau một chiếc hộp sắt bốc mùi hôi thối ở bên cạnh.
Chiếc hộp sắt này mở hé miệng, bên trong chất đống rất nhiều thứ: những mảnh giấy sặc sỡ, mấy cái lon tròn vo, vô số que gỗ nhọn hoắt nhỏ xíu, còn có vài thứ cô bé chẳng thể gọi tên. Một mùi ôi thiu xen lẫn chút vị mặn ngọt bay tới xộc vào làm mũi cô bé cay cay. Những con bọ nhỏ trong bụng ngay lập tức thức giấc, điên cuồng bò qua bò lại.
Chúng gặm nhấm khiến bụng cô bé đau quặn, cổ họng không ngừng nuốt nước bọt, nhưng trống rỗng, chẳng có gì cả.
Cô bé trốn trong bóng râm phía sau chiếc hộp sắt, giống như một con chuột nhắt xám xịt, đôi mắt to tròn xoe đầy cảnh giác đánh giá xung quanh. Nước mắt đảo quanh trong tròng mắt, nhưng không dám rơi xuống.
Nơi này quá đáng sợ, ánh sáng lóa mắt, những chiếc hộp sắt kêu ầm ĩ, cùng những bóng người hối hả nhộn nhịp, tất thảy đều khiến cô bé hoảng loạn.
Cô bé nhớ Liễu bà bà, nhớ chiếc giường đất ở làng Hà Hoa, nhớ gia gia trưởng làng.
Có người đi ngang qua chiếc hộp sắt, lướt mắt nhìn cô bé, nhíu mày rồi bước nhanh hơn, miệng lầm bầm: "Dơ chết đi được, sao lại có một đứa bé ăn mày ở đây chứ."
Nha Nha vội vàng vùi cái đầu nhỏ vào đầu gối, thu mình co rụt lại chặt hơn, ngón tay nhỏ xíu móc vào lỗ thủng trên quần áo.
Cô bé biết bản thân rất bẩn, trên mặt dính đầy bùn vàng, tóc tai thì rối bù.
Nhưng mà người trong làng, ai cũng như vậy cả mà.
Cô bé cứ thế thu mình ở trong góc, nhìn những người có dáng vẻ kỳ lạ kia đi qua đi lại. Trên tay họ cầm đủ loại đồ ăn mà cô bé không nhận ra, mùi thơm bay đi xa tít tắp.
Cách đó không xa còn có mấy thứ mang hình dạng bông hoa loa kèn kỳ quặc, nhỏ xíu xiu, nhưng bên trong tựa hồ như có nhốt người tí hon. Những người tí hon ở bên trong đang hét lên: "Bạch tuộc viên nướng đây! Bạch tuộc viên nướng mới ra lò đây!" "Bát bát kê, một tệ một xiên bát bát kê đây!" "Tào phớ làm thủ công, thêm đồ ăn kèm tùy thích đây!"
Cô bé nhìn thấy trên mặt đất quanh quầy hàng rải rác vài chiếc túi, lác đác những viên thịt tròn vo, lại có cả những chiếc lon trong suốt còn dư một nửa phần nước bên trong.
Nhưng cô bé không dám nhúc nhích, cũng chẳng dám nhặt lên ăn.
Giống như khi nhìn thấy những loại nấm lạ trong núi, các gia gia nãi nãi luôn dặn rằng, đồ không biết rõ thì không được ăn bậy, ăn vào là phải nằm hòm, ngay cả thần tiên cũng chẳng cứu nổi.
Cái nơi quái quỷ này, toàn là những thứ cô bé chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Trong mớ âm thanh ồn ào hỗn tạp, đột nhiên lọt vào một giọng nói lanh lảnh non nớt. Chủ nhân của giọng nói cách cô bé chẳng qua chỉ vài bước chân, mang theo vẻ nũng nịu của một đứa trẻ được cưng chiều: "Cái này mặn quá, dở tệ!"
Mặn?!
Hai cái tai nhỏ của Nha Nha lập tức vểnh lên.
Là muối!
Là muối mà Liễu bà bà cùng các ông các bà trong làng vẫn thường lẩm nhẩm nhắc đến!
Cô bé vội vàng ngẩng cái đầu nhỏ lên, rụt rè nhìn ra ngoài qua khe hở giữa hai chiếc hộp sắt.
Cô bé nhìn thấy một chị gái nhỏ mặc bộ đồ may bằng chất vải màu đỏ tươi bồng bềnh lấp lánh, đang được một dì cầm tấm bảng phát sáng dắt tay. Trong tay chị gái nhỏ ấy đang nắn nót một thứ tròn tròn, có màu nâu sẫm.
Người dì cầm tấm bảng phát sáng nghe thấy chị gái nhỏ nói vậy, bèn cầm lấy thứ tròn tròn thoạt nhìn giống như một quả trứng hỏng kia cắn thử một miếng, đôi mày nhíu chặt lại, tiện tay ném luôn xuống đất.
"Trứng kho của nhà này làm mặn chát!"
Thứ tròn tròn bị cắn hai miếng kia lăn lông lốc vài vòng, vừa vặn dừng lại ngay bên bàn chân nhỏ xíu của Nha Nha, vẫn còn vương lại chút hơi ấm nhè nhẹ.
Quả tim nhỏ bé của Nha Nha đập "thình thịch" dữ dội, tựa như đang nhét một chú thỏ con nhảy nhót tung tăng, sắp sửa vọt ra khỏi cổ họng.
Trứng kho?
Cô bé chằm chằm nhìn vào thứ đó, lại đảo mắt nhìn người dì đã dắt chị gái nhỏ đi xa, xác định chắc chắn bọn họ sẽ không quay lại, lúc này mới chậm rãi vươn bàn tay nhỏ xíu ra, đầu ngón tay khẽ khàng chọc chọc thử…
Mềm mại, nảy nảy, âm ấm, không có nguy hiểm.
Đây là thứ cô bé đã tận mắt nhìn thấy bọn họ ăn qua, giống như quả dại trong núi bị chim chóc mổ thử một miếng, đã có con ăn rồi thì biết ngay là không có độc.
Nha Nha nhớ lại lời bác Triệu từng nói, lá gan cũng lớn hơn một chút. Cô bé luống cuống nhặt nó lên, dùng ống tay áo đen ngòm lau qua loa lớp bụi bẩn bám bên trên, nuốt nước bọt cái ực, đưa tới sát miệng cắn rón rén một miếng nhỏ.
Hương vị mặn mà thơm phức ngay lập tức tan ra trong miệng, lại mang theo chút vị thịt tươi nhàn nhạt. Phần lòng đỏ bên trong thì tơi xốp, bùi bùi dẻo dẻo, quả thực là có muối!
Đôi mắt Nha Nha thoắt cái sáng rực lên, ngay cả cái cảm giác mềm nhũn vô lực trên người tựa hồ cũng tiêu tán đi vài phần.
Bầy bọ nhỏ trong bụng cũng không còn gặm nhấm dữ dội nữa, thay vào đó là cảm giác ấm áp, cực kỳ dễ chịu.
Cô bé muốn cắn thêm một miếng nữa, nhưng miệng vừa mới kề tới, bỗng nhiên lại nhớ đến Liễu bà bà trán nóng hầm hập, nhớ tới các gia gia các nãi nãi đang nằm co ro ở đầu làng, nhớ cả Tiểu Đậu Tử vẫn đang khóc thút thít.
Thứ này có vị mặn, là đồ vật có thể cứu mạng người, không thể ăn tiếp nữa. Phải mang về, cho bà nội ăn, cho gia gia trưởng làng ăn, để cho tất cả mọi người trong làng nếm thử một miếng, như vậy mọi người sẽ có sức lực, sẽ được cứu rồi!
Nha Nha vội vã nhét quả trứng kho vào trong ngực áo, dùng chiếc áo kép cũ rách bọc lại kín mít.
Người xung quanh đi lại tấp nập, đồ ăn bị vứt bỏ bên cạnh chiếc hộp sắt cũng ngày một nhiều hơn.
Bụng Nha Nha lại bắt đầu sôi ùng ục kêu réo, nhưng cô bé chỉ cúi nhìn quả trứng kho trong ngực mà cắn cắn môi, ánh mắt từ từ rơi xuống những món đồ ăn còn thừa dang dở kia.
*(Chú thích: "Bát bát kê" / 钵钵鸡 là món xiên que tẩm gia vị lạnh nổi tiếng của Tứ Xuyên, Trung Quốc)*