Bất luận ở nơi nào, nước ngọt và thức ăn luôn là hai nguồn tài nguyên không thể thiếu nhất.
Thiếu đi loại nào, con người đều không thể sống sót, đặc biệt là nước ngọt. Theo số liệu khoa học liên quan cho thấy, trong trọng lượng cơ thể người, tỷ lệ nước chiếm tới bảy mươi phần trăm.
Trên hòn đảo này, tình huống này chỉ càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Về nguồn thức ăn Sở Phong không quá lo lắng, hiện tại anh đã có “ba lô vạn năng” của mình, chủng loại sinh vật trên đảo phong phú, lại gần biển, muốn kiếm chút đồ ăn rất đơn giản. Ngược lại nước ngọt, là một vấn đề lớn cần phải giải quyết càng sớm càng tốt.
Tối qua, nước trong bình của anh đã cạn sạch, hôm nay mà không có nước ngọt thì không được. Sự tiêu hao và nhu cầu về nước ngọt của con người là rất lớn, người trưởng thành mỗi ngày ít nhất cần uống từ một ngàn rưỡi đến hai ngàn ml nước.
Ngẩng đầu nhìn một vòng trên đảo, cây cối um tùm, chim hót hoa hương.
Đối với việc có thể tìm thấy nước ngọt hay không, Sở Phong vẫn ôm hy vọng rất lớn.
Suy cho cùng, sự sinh trưởng của rất nhiều loài thực vật, cũng cần đến nước ngọt. Môi trường như nước biển, đối với rất nhiều loài thực vật mà nói là không thích hợp, dễ bị “cháy chết”. Trên đảo có nhiều thực vật sinh trưởng tốt như vậy, chỉ có thể chứng minh trên đảo hẳn là có một lượng lớn nước ngọt tồn tại.
Điểm này, cũng có thể nhìn ra từ việc càng gần bờ biển thực vật càng ít, thậm chí là không có.
Giẫm lên những cành cây khô, Sở Phong đi sâu vào trong đảo.
Dọc đường, anh dùng xẻng dọn ra một con đường nhỏ.
Đây là một loại xẻng công binh dã ngoại kiểu mới, tích hợp nhiều chức năng như xẻng, dao, cuốc, cưa, gậy, đinh ba bắt cá, thậm chí là bật lửa, la bàn... Có thể gấp gọn, chiếm ít diện tích, dễ dàng mang theo. Hơn nữa loại của Sở Phong là hàng đặt làm riêng, chất liệu vô cùng chống mài mòn, kéo dài toàn bộ các đoạn ống ra có thể đạt tới một mét ba, vô cùng tiện lợi.
Đồng thời, trên đường đi, Sở Phong cũng có không ít “thu hoạch”.
Anh phát hiện, trên hòn đảo này, thế mà lại có cây chuối tây hoang dã, cũng có cây hạt dẻ hoang dã, còn có một số loại cây ăn quả mà trước đây anh từng thấy ở quê nhà, ví dụ như dâu tằm, tỳ bà...
Hơn nữa hiện tại những cây này đều đã kết trái, rất nhiều cây đang trong thời kỳ chín rộ.
Sở Phong không hề khách sáo, lập tức hái rất nhiều bỏ vào trong ba lô.
Tiện tay bốc một nắm dâu tằm đen nhánh nhét vào miệng, tươi ngọt ngon miệng.
Ngoài ra, anh còn nhìn thấy không ít những con vật nhỏ “đáng yêu”, càng chín càng “đáng yêu”, có gà rừng thỏ rừng, còn có cả rắn bị kinh động, sau khi nhìn thấy anh, thi nhau hoảng hốt chạy trốn, chui tọt vào trong bụi rậm.
Sở Phong cũng không đuổi theo, chỉ mỉm cười, dù sao cũng không vội, ngày tháng còn dài, hôm nay cứ tìm thấy nguồn nước trước đã.
Cũng đúng lúc này, đột nhiên cách đó không xa truyền đến một trận âm thanh phụ nữ líu lo bàn tán.
Sở Phong nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy dưới một gốc cây chuối tây cách đó không xa, mấy người phụ nữ đang nhảy nhót ở đó.
Bọn họ đang hái chuối tây, đáng tiếc là chuối tây mọc ở tít trên ngọn cây, bọn họ căn bản không với tới, cũng không biết trèo cây, thế là liền nhặt đá ở đó vừa nhảy vừa ném, kết quả nửa ngày trời ném vào không khí.
Một đôi chân dài miên man, mặc quần jean bó sát, tôn lên đường cong hoàn mỹ, trông thực sự là bổ mắt.
Nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu đó của bọn họ, Sở Phong không nhịn được bật cười.
Tuy nhiên, Sở Phong không có ý định qua đó giúp đỡ.
Hiện tại anh không có chút hảo cảm nào với đám phụ nữ này.
“Ai đang cười vậy?”
Đột nhiên, có một người phụ nữ nghe thấy tiếng cười của Sở Phong, lên tiếng quát.
Trong nháy mắt Sở Phong biết mình đã bị phát hiện, mấy cô gái khác lúc này cũng nhìn sang.
“Sở Phong, anh cười cái gì mà cười, chưa từng thấy người đẹp hái chuối tây sao? Có gì đáng cười chứ, thật là đáng ghét!”
Ngay lập tức, có một cô gái chỉ vào Sở Phong, thẹn quá hóa giận mắng.
Sở Phong bước ra, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, cười cợt nói:
“Quả thực không có gì đáng cười, chỉ là, chuối tây là đồ tốt, nhưng có người thực sự quá ngốc, thế mà ngay cả chuối tây cũng không biết hái, tôi thực sự không nhịn được muốn cười. Ây da, vừa nãy đi mệt quá, tôi ăn quả chuối tây thư giãn chút đã.”
Nói rồi, anh ngồi phịch xuống đất, lấy từ trong ba lô ra một quả chuối tây, bóc vỏ, ăn ngon lành, còn không quên khen ngợi một tiếng:
“Ừm, ngọt quá.”
“Anh...”
Mấy người phụ nữ này đâu không biết anh là cố ý, lập tức bị chọc tức không nhẹ, hung hăng lườm anh một cái, trong đó còn có hai nữ minh tinh hạng hai danh tiếng không nhỏ.
“Sở Phong, coi như anh giỏi, anh đợi đấy. Tôi nói cho anh biết, chúng tôi đến để tìm nguồn nước, lát nữa nếu chúng tôi tìm thấy trước, anh cho dù có quỳ xuống cầu xin chúng tôi cho anh nước uống chúng tôi cũng sẽ không đồng ý.”
Cô gái vừa lên tiếng lúc nãy hậm hực nói.
Sở Phong đứng dậy, nhạt nhẽo liếc bọn họ một cái nói:
“Như nhau cả thôi, lúc tôi tìm thấy hy vọng các cô cũng đừng đến cầu xin tôi.”
Anh coi như nghe ra rồi, mấy người phụ nữ này cũng đến để tìm nguồn nước, chắc là mười ba người bọn họ bàn bạc xong rồi cử ra đi tìm nước.
Sở Phong cũng không bất ngờ, suy cho cùng, nước ngọt của đám phụ nữ đó cũng không nhiều.
Nhưng, trong lòng có vài phần khinh miệt, chỉ dựa vào mấy người phụ nữ da thịt mịn màng, bình thường sống trong nhung lụa, ngay cả ngũ cốc hoa màu còn chẳng phân biệt rõ này, bọn họ cũng tìm được nguồn nước sao?
Sở Phong tự tin, mình chắc chắn sẽ tìm thấy trước bọn họ.
Trời không phụ lòng người.
Không lâu sau, Sở Phong quả nhiên tìm thấy một nguồn nước ngọt ở một khe suối.
Đó là một vùng trũng, nằm dưới một tảng đá lớn, nước ngầm từ bên dưới róc rách tuôn ra, nước suối ngọt lịm mát lạnh.
Cùng lúc đó, mấy người phụ nữ kia cũng đến được đây.