Vương Nhược Kỳ mang bộ dạng cười khẩy liên tục dường như đã nhìn thấu tất cả, chằm chằm nhìn Sở Phong nói:
“Tôi có ý gì lẽ nào anh còn không rõ sao? Được thôi, nếu anh không nói, tôi sẽ nói thay anh.”
Cô ta xoay người, nhìn mười hai người phụ nữ khác trước mặt, nói:
“Các chị em, tên này rắp tâm rắp dạ, mọi người tưởng anh ta mang đồ ăn đến cho đám người Lâm Nặc, là đang thực lòng cảm ơn sao? Không phải đâu, anh ta là đang cố ý chia rẽ mối quan hệ giữa các chị em chúng ta đấy!”
Một bộ dạng thề thốt chắc nịch.
“Cái gì!”
“Chị Nhược Kỳ, chị nói vậy là có ý gì?”
Những người phụ nữ khác nghe thấy lời cô ta, đều mang vẻ mặt kinh ngạc và khó tin.
Sở Phong thì ngớ người.
Vương Nhược Kỳ nhìn Sở Phong cười khẩy nói:
“Hừ, Sở Phong, tâm tư của anh thực sự quá hiểm độc rồi. Trước tiên là đến đây ăn đồ nướng, để trêu tức chúng tôi, khơi dậy sự thèm khát của mọi người đối với thức ăn trong tay anh. Lúc này lại dùng vài con cá nướng tặng cho đám người Lâm Nặc, để mọi người hiểu lầm rằng đám người Lâm Nặc có quan hệ tốt với anh, trong lòng nảy sinh sự ghen tị đối với ba người Lâm Nặc, cuối cùng dần dần phát triển thành ghen ghét và chán ghét. Như vậy, anh đã đạt được mục đích hiểm độc là lôi kéo một nhóm, đả kích một nhóm, phân hóa chúng tôi, có phải hay không?”
“Đây là sự thật sao? Tên Sở Phong này nham hiểm đến vậy ư?”
“Không thể nào?”
“Sở Phong, anh...”
Một đám phụ nữ nghe vậy lập tức sững sờ, ngay cả ba người Lâm Nặc nhìn về phía Sở Phong, cũng không khỏi ánh mắt lập tức cảnh giác lên, có chút không dám tin nhìn anh, dường như đang hỏi: Sở Phong, đây là sự thật sao?
Sở Phong nhìn ánh mắt của đám phụ nữ này, lại nhìn thấy thần sắc của ba người Lâm Nặc, anh lập tức không nhịn được nữa, nhìn Vương Nhược Kỳ mắng:
“Vương Nhược Kỳ, cô mẹ nó đúng là đầu óc có bệnh, tôi làm gì cô rồi, động một chút là hắt nước bẩn lên người tôi. Một mình cô tâm lý có bệnh thì cả thiên hạ đều có bệnh chắc?”
Ngay sau đó anh nhìn ba người Lâm Nặc vội vàng nói:
“Các cô đừng tin lời cô ta, tôi thực sự là đến để cảm ơn các cô, không có mục đích nào khác.”
Nhưng lời anh vừa dứt, tiếng cười nhạo đắc ý của Vương Nhược Kỳ đã vang lên:
“Các chị em đều thấy rồi chứ, thẹn quá hóa giận rồi, đây là bị tôi nói trúng tim đen, anh ta cuống lên rồi.”
Mẹ kiếp!
Sở Phong nghe vậy không nhịn được quay đầu, trừng mắt lườm cô ta một cái. Nếu không phải đàn ông ra tay đánh phụ nữ không hay cho lắm, bây giờ anh thực sự muốn tát cho người phụ nữ này một bạt tai.
Người phụ nữ này dăm lần bảy lượt nhắm vào anh, thật là đáng ghét.
Ba người Lâm Nặc lúc này cũng không khỏi nhìn Sở Phong lộ ra vẻ thất vọng.
Những người khác thì càng không cần phải nói.
Bọn họ rõ ràng đã tin lời Vương Nhược Kỳ.
Sở Phong thấy vậy giận quá hóa cười:
“Được, được được, lòng tốt coi như gan lừa phổi chó, các người cứ đợi đấy, coi như tôi mù mắt.”
Sau đó xoay người rời đi.
Anh thực sự tức điên lên được.
Chuyện không có thật, trực tiếp giống như chậu phân ụp lên đầu anh, khốn nỗi anh còn không có lý do để phản bác, phản bác rồi đám phụ nữ này cũng không tin, quả thực là nghẹn khuất.
Anh thầm thề trong lòng, sau này tuyệt đối không làm chuyện hèn mọn nữa.
Vốn tưởng rằng đám người Lâm Nặc sẽ khác với những người còn lại, đối với chuyện ba cô gái bỏ phiếu cho anh trước đó anh còn khá cảm kích, bây giờ xem ra, cũng chẳng có gì khác biệt.
“Ây dô, tiếp tục đắc ý nữa đi, sao không đắc ý nữa rồi? Xem anh có thể đắc ý đến bao giờ, trên hòn đảo này không phải ngày nào cũng có cá chết để nhặt đâu, hy vọng vài ngày nữa vẫn còn có thể nhìn thấy anh trên đảo.”
Vương Nhược Kỳ nhìn thấy bóng lưng anh rời đi, đắc ý hét lớn.
Sở Phong suýt chút nữa không nhịn được quay người chạy lại đá cho cô ta một cước, nhưng vẫn nhịn xuống, để bản thân giữ được lý trí, tranh cãi với loại phụ nữ này chẳng có ích gì.
Những ngày sau này còn dài, để xem, ai khóc trước.
Trở lại hang đá, sắc trời đã hoàn toàn tối đen.
Bên phía hang động kia, một đám phụ nữ cũng đã vào hang, đám phụ nữ đó bàn bạc một chút, sắp xếp người luân phiên đứng gác ở cửa hang.
“Các chị em chúng ta đều là phụ nữ, hơn nữa ai nấy đều đẹp như tiên giáng trần. Trên hòn đảo không có bảo vệ an toàn như thế này, không thể để cho tên sắc lang nào đó chiếm tiện nghi được, suy cho cùng lòng người khó đoán, không thể không phòng a.”
Có người nhìn về phía Sở Phong bên này, lớn tiếng nói, chỉ thiếu điều dùng loa chửi thẳng vào tai anh là sắc lang ngay trước mặt anh nữa thôi.
Sở Phong không nhịn được lại phồng má, gân xanh nổi lên.
Đám phụ nữ này đúng là mẹ nó...
Bản thân chẳng làm gì cả, trên người lại mạc danh kỳ diệu bị hắt nhiều nước bẩn như vậy.
Nhưng anh nhanh chóng bình tĩnh lại.
Không cần thiết phải đấu võ mồm với những người phụ nữ này.
Tiếp theo nếu trên đảo không đợi được cứu viện, đến lúc đó có lúc cho bọn họ khóc.
Đêm xuống.
Hòn đảo cuối cùng cũng chìm vào yên tĩnh.
Lửa trại bập bùng, sau khi dùng cát vùi lấp, Sở Phong vào trong hang đá nghỉ ngơi.
Anh lấy miếng xốp ra, làm gối đầu cho mình, dùng một ít cành cây đắp lên người, như vậy có thể giữ ấm, ngay sau đó chìm vào giấc ngủ sâu.
Anh cũng không lo lắng sẽ có thú dữ hay đám phụ nữ kia đến tấn công mình.
Cái hang này là do anh đặc biệt lựa chọn, vô cùng an toàn, hơn nữa anh cũng đã thiết lập bẫy ở cửa hang, một khi có chuyện gì anh sẽ tỉnh dậy ngay lập tức, căn bản không cần lo lắng.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, sau khi trời sáng.
Khi Sở Phong tỉnh dậy từ giấc ngủ tự nhiên, nhìn thấy đám phụ nữ kia vẫn còn đó, không có bất kỳ đội cứu viện nào xuất hiện, cũng không có tàu thuyền nào đi ngang qua, anh nghỉ ngơi một chút, liền đeo ba lô vào núi tìm nước ngọt.