"Thư ký Vân, bên trong chính là văn phòng của Trợ lý Mã, anh ấy đang chờ cô. Tôi xin phép không vào cùng."
Giọng lễ tân vang lên bên tai, kéo Vân Cẩm ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
Cô lễ tân nói xong thì mỉm cười nhẹ, rồi xoay người rời đi.
Vân Cẩm đứng trước cánh cửa gỗ to lớn, trong lòng không ngừng tự tiếp thêm dũng khí cho mình.
Sợ cái gì chứ? Cùng lắm thì sớm bị đuổi, coi như giải thoát sớm. Tôi không tin rời khỏi Mục thị rồi sẽ chết đói.
Đã hạ quyết tâm dù có bị công ty cho thôi việc cũng không chùn bước, cô đưa tay lên, gõ cửa.
Ngay khi lễ tân vừa quay lại quầy tiếp tân, các đồng nghiệp xung quanh liền kéo cô ta hỏi han:
“Tiểu Anh, cô thấy Tổng giám đốc Mục không?”
“Tổng giám đốc phản ứng thế nào khi thấy thư ký mới?”
“Im nào, các người nghĩ Tổng giám đốc Mục là ai? Là người mà ai muốn gặp cũng được sao? Đừng cười tôi, ngay cả cửa phòng Trợ lý Mã tôi còn không dám gõ, vì sợ bên trong có Tổng giám đốc.”
Tiểu Anh khẽ giơ tay ra hiệu im lặng, vẻ mặt nghiêm túc.
“Mọi người nói xem, Tổng giám đốc Mục đẹp trai thế mà sao tính khí lại như quỷ vậy? Mới mấy tháng mà đã thay bao nhiêu thư ký rồi, không biết cô thư ký Vân này trụ nổi bao lâu nữa.”
Một cô gái ngồi cạnh thở dài nói.
“Cô ấy xinh như vậy, biết đâu Tổng giám đốc sẽ mềm lòng thương hoa tiếc ngọc.”
“Đẹp thì ích gì? Mấy người thư ký trước ai mà chẳng là đại mỹ nhân? Cuối cùng cũng bị đuổi hết.” Một cô gái khác hừ lạnh.
Lời cô ta vừa dứt, xung quanh liền vang lên một trang thở dài. Ai cũng như nhìn thấy trước viễn cảnh u ám sắp tới của Vân Cẩm.
“Mời vào!” Vân Cẩm vừa mới gõ hai cái, bên trong lập tức vang lên giọng nam dịu dàng, ôn hòa.
Cô xoay nắm cửa, đẩy cửa bước vào.
“Xin hỏi anh là Trợ lý Mã đúng không? Tôi là Vân Cẩm, được điều chuyển từ chi nhánh về.” Đứng trước người đàn ông duy nhất trong phòng, Vân Cẩm lên tiếng tự giới thiệu.
Phòng chỉ có một người, không nghi ngờ gì đây chính là Trợ lý Mã.
Nghe xong, người đàn ông đứng dậy bước tới, lịch sự vươn tay: “Tôi là Mã Kiến Ba, trợ lý đặc biệt của Tổng giám đốc Mục, mọi người gọi tôi là Trợ lý Mã. Vân Cẩm, hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.”
Vân Cẩm vội vàng đưa tay bắt lại, hơi bất ngờ trước sự thân thiện của đối phương, vội đáp: “Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
Buông tay ra, Mã Kiến Ba mời cô ngồi rồi bắt đầu giới thiệu công việc: “Công việc của cô là hỗ trợ Tổng giám đốc Mục trong một số việc, đồng thời phối hợp với tôi giải quyết một vài chuyện khác.”
“Trợ lý Mã, không biết cụ thể là tôi sẽ phải giúp Tổng giám đốc làm những gì?” Dựa trên những tin đồn ngoài kia, Vân Cẩm biết rõ vị Tổng giám đốc này không dễ phục vụ, cô cần phải nắm rõ trước.
“Có vẻ cô đã nghe qua mấy lời đồn rồi?” Mã Kiến Ba khẽ cười, ánh mắt vẫn ôn hòa.
Câu nói khiến Vân Cẩm hơi lúng túng, nhìn gương mặt hòa nhã kia, cô có chút ngại ngùng: “Đúng là có nghe, nhưng không rõ thật giả thế nào, nên muốn hỏi trước để chuẩn bị tinh thần.”
Câu trả lời ấy khiến Mã Kiến Ba gật đầu hài lòng: “Thật ra Tổng giám đốc Mục không khó chiều như lời đồn đâu. Cô cũng biết rồi đấy, người có năng lực, ít nhiều sẽ có tính khí.”
“Về phần công việc, cô chỉ cần phụ trách ba bữa ăn hằng ngày của anh ấy, những việc khác không cần lo.”
“Ba bữa ăn?” Vân Cẩm không nén được thắc mắc trong lòng: “Vậy sao không thuê luôn người giúp việc cho rồi?”
Cô đường đường là sinh viên xuất sắc ngành tài chính, trước đây làm trợ lý cho giám đốc chi nhánh đã thấy phí công rồi, giờ lại phải lo việc bếp núc? Bao nhiêu năm đèn sách của cô là để làm vậy sao?
“Là tôi nói chưa rõ. Đúng là bên Tổng giám đốc Mục cô chỉ cần lo ăn uống, nhưng còn nhiều việc khác ở bên này cần phối hợp, không phải ai cũng làm nổi.”
Thấy cô nghi hoặc, Mã Kiến Ba cười khẽ hơi tự giễu.
Vừa làm trợ lý vừa làm giúp việc, Tổng giám đốc Mục đúng là biết tính toán. Một người mà phải làm hai việc, bảo sao mấy cô thư ký trước đều không trụ nổi mà nghỉ việc hết.
Từ câu nói đó, Vân Cẩm đã mơ hồ hiểu được nguyên nhân vì sao chức thư ký này luôn trong tình trạng tuyển mãi không đủ người.
“Tất nhiên, đã để cô làm hai vai, công ty cũng sẽ không bạc đãi. Bắt đầu từ tháng này, lương của cô sẽ tăng gấp đôi. Thưởng quý, thưởng nửa năm và thưởng cuối năm cũng sẽ tăng theo.”
Thấy cô còn lưỡng lự, Mã Kiến Ba nhanh chóng đưa ra chính sách đãi ngộ.
Những lời đó như liều thuốc kích thích. Với mức lương hấp dẫn như thế, Vân Cẩm không thể không gật đầu:
“Được thôi, tôi sẽ thử xem mình có làm được không.”
“Văn phòng của cô ở ngay bên ngoài, lát nữa bên nhân sự sẽ tới đưa cô đi làm thủ tục điều chuyển.” Thấy cô nhận lời, Mã Kiến Ba liền sắp xếp.
Vừa nói, anh ta vừa đưa cô đi ra ngoài.
Chỉ tay vào chỗ làm việc duy nhất bên ngoài, Mã Kiến Ba nói: “Đây là văn phòng của Tổng giám đốc Mục. Cô ngồi ở đây, sẽ tiện cho công việc hơn.”
“Là tiện cho các anh sai khiến tôi thì có…” Vân Cẩm âm thầm nuốt lời này vào lòng.
“Trợ lý Mã, tôi muốn hỏi thật vì sao anh lại chọn tôi làm thư ký cho Tổng giám đốc?” Nhìn thấy Mã Kiến Ba không phải người khó tiếp cận, Vân Cẩm liền tranh thủ hỏi điều cô vẫn canh cánh trong lòng.
Dù gì nếu có "chết", cũng phải chết cho rõ lý do.
“Tôi từng nghe Giám đốc Trương khen trợ lý của anh ấy rất xuất sắc. Mà Tổng giám đốc Mục thì lại cực kỳ kén chọn nên tôi mới nghĩ, thử để cô qua xem sao.”
Quả nhiên là cái miệng quạ của Trương Kiến! Uống tí rượu là não không còn tỉnh táo, cái gì nên nói, không nên nói cũng phun ra hết. Nếu không phải do cái miệng đó, sao tổng công ty biết đến cái tên Vân Cẩm này?
Nghi ngờ được xác nhận, Vân Cẩm trong lòng âm thầm rủa Trương Kiến một trận.
“Kiến Ba, cậu lấy hồ sơ về miếng đất đó cho tôi xem lại lần nữa.” Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng nói trầm thấp đầy uy lực của một người đàn ông.
Nghe thấy đối phương gọi thẳng tên Mã Kiến Ba, Vân Cẩm lập tức nhận ra người vừa bước vào chính là cấp trên trực tiếp của cô sau này, Tổng giám đốc Mục.
Cô vội vàng xoay người, định mở lời chào hỏi, nhưng vừa nhìn thấy rõ gương mặt người đó cả người cô sững lại.
Sao lại là anh ta?!