Bảo Cô Làm Thư Ký, Ai Ngờ Lại Thành Phu Nhân Tổng Tài

Chương 4: Rốt cuộc mấy giờ đi làm

Trước Sau

break

“Chỉ là cảm nhẹ thôi, không nghiêm trọng đâu ạ.” Nghe thấy giọng của mẹ, Vân Cẩm vội vàng giấu viên thuốc vào lòng bàn tay, quay đầu lại mỉm cười với Trương Quế Lan.

“Không phải mẹ nói con, lớn từng này rồi mà vẫn không biết tự chăm sóc bản thân cứ để mẹ phải lo lắng.” Biết con gái bị cảm nhẹ, vẻ mặt Trương Quế Lan hiện rõ sự bất đắc dĩ.

“Mẹ à, cảm cúm là chuyện bình thường mà, mẹ đừng làm quá lên thế. Con cũng đã nghe lời mẹ dặn, cố gắng nấu cơm ở nhà rồi. Mẹ yên tâm con thật sự có thể tự lo cho mình.”

Thấy mẹ lo lắng, Vân Cẩm liền làm nũng.

Hồi mới đi làm, vì tiện lợi ba bữa ăn của Vân Cẩm gần như đều ăn ở bên ngoài. Không thì cũng là về nhà gọi đồ ăn giao tận nơi.

Sau khi bị mẹ phát hiện, Trương Quế Lan mắng cô một trận sau đó ép cô phải hứa từ nay cố gắng nấu ăn ở nhà, nếu không sẽ bắt cô dọn về sống cùng.

Nhà của mẹ và dượng ở khá xa nơi làm việc của cô, hơn nữa chỉ là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách. Nếu cô dọn về, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt của cả nhà.

Không còn cách nào khác Vân Cẩm đành đồng ý với mẹ, chỉ cần không quá bận sẽ cố gắng tự nấu ăn ở nhà.

Làm lâu dần cô lại thấy hứng thú, ngoài bữa trưa ăn ở căn tin công ty thì bữa sáng và bữa tối đều do cô tự nấu.

Nhân lúc mẹ không để ý, cô nhanh chóng nuốt viên thuốc trong tay.

Uống thuốc với nước ấm xong, Vân Cẩm mới nhẹ nhàng thở phào.

Đã uống thuốc rồi, mấy con vi khuẩn đáng ghét kia chắc cũng không lì đến mức tiếp tục gây chuyện với cô nữa đâu nhỉ?

Uống xong thuốc, Vân Cẩm nói với mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đi nghỉ chút đi, con ra phụ chú Trần.”

“Thôi đi, hiếm lắm con mới được nghỉ một ngày, sao mẹ nỡ để con qua đây làm không công chứ. Hơn nữa, cửa hàng giờ nhập thêm nhiều loại trái cây mới, con lại không quen lỡ tay lại làm rối lên.”

Trương Quế Lan kéo tay Vân Cẩm lại, giọng đầy yêu thương.

Lúc ly hôn với bố của Vân Cẩm, ông ta chê cô là con gái, không muốn nuôi thậm chí không chịu bỏ ra một đồng tiền chu cấp.

Thời điểm ấy, Trương Quế Lan thu nhập chẳng bao nhiêu, nhưng vừa nghe chồng cũ buông lời cay nghiệt về con gái, bà không chút do dự giành quyền nuôi con về mình.

Nhiều người lúc đó mắng bà là đồ ngốc. Mang theo một đứa con gái làm “gánh nặng”, thì còn mong gì kiếm được mối tái hôn tốt.

Ai cũng khuyên bà đừng bốc đồng, nên để con lại cho chồng cũ. Dù gì nhà bên ấy cũng khá giả hơn nhiều.

Nhưng Trương Quế Lan không hề lay chuyển. Dù có nguy cơ bị cắt đứt quan hệ với nhà mẹ đẻ, bà vẫn kiên quyết giữ con bên mình.

May mắn thay, ông trời không phụ người tốt. Sau này, hai mẹ con gặp được Trần Chí, cuộc sống dần khá hơn.

Trần Chí đối xử với Vân Cẩm như con ruột. Ông từng nói: có thể không cần con ruột nhưng không thể không có Vân Cẩm.

Tuy nhiên, người nhà họ Trần thì không nghĩ vậy, đặc biệt là mẹ chồng của Trương Quế Lan.

Bà cụ luôn cho rằng con trai mình chưa từng kết hôn mà lại lấy một người phụ nữ từng có chồng và con riêng là quá thiệt thòi. Giờ còn định không có con ruột nữa thì sao bà có thể chấp nhận?

Bị ép đến đường cùng, Trương Quế Lan cuối cùng cũng sinh cho Trần Chí một cậu con trai – Trần Tiểu Đồng. Từ đó, địa vị của bà trong nhà họ Trần mới được củng cố.

Sau khi em trai ra đời, ánh mắt và sự quan tâm của bố mẹ đều chuyển hết khỏi người Vân Cẩm.

May là khi ấy cô cũng sắp tốt nghiệp tiểu học. Việc bố mẹ ly hôn khiến cô trưởng thành sớm. Tuy trong lòng hơi chua xót nhưng cô cũng hiểu cho mẹ.

Từ khi có thêm em trai, căn nhà vốn đã nhỏ lại càng chật hẹp. Khi ấy, Vân Cẩm chỉ mong mình nhanh lớn kiếm được tiền mua nhà thật to, đón mẹ và cả gia đình về sống cùng.

Nhưng khi trưởng thành rồi, cô mới hiểu: những ước mơ thời nhỏ đó thật ngây thơ biết bao. Đặc biệt sau khi đi làm, cảm giác bất lực càng thêm rõ rệt.

Với mức lương 5, 6 triệu một tháng hiện tại, muốn mua được một căn nhà ở Tân Hải nơi đất chật người đông này đúng là chuyện viển vông.

Được mẹ khuyên can, Vân Cẩm cũng không nài nỉ nữa.

Ngồi lại trò chuyện cùng mẹ thêm một lúc, cô mới nói muốn về thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi cửa hàng trái cây.

Trên đường về, cô ghé siêu thị mua một đống nguyên liệu nấu ăn.

Tình hình ở tổng công ty còn chưa rõ ràng, lại cách xa nhà thuê như thế sau này muốn đi siêu thị chắc cũng chẳng dễ dàng gì.

Nhưng cũng chưa biết chừng, lỡ vài ngày nữa bị tổng giám đốc đuổi việc đến lúc đó muốn đi đâu cũng được.

Nghĩ đến chức vụ mà mình sắp đảm nhận, Vân Cẩm chỉ thấy cả người chán nản.

Cứ ngỡ sẽ làm đến khi về hưu ở Mục thị, ai ngờ ông trời nhanh chóng bắt cô cuốn gói rời đi.

Ở Tân Hải, Mục thị được xem là công ty đãi ngộ rất tốt. Vân Cẩm chẳng biết sau khi rời khỏi đây, liệu có còn tìm được công ty nào đãi ngộ tương đương không.

Mang tâm trạng u ám về đến nhà, Vân Cẩm lần lượt lấy thực phẩm ra sắp vào tủ lạnh rồi bắt tay nấu bữa tối.

Người là sắt, cơm là thép. Dù mai có bị đuổi việc thì hôm nay vẫn phải ăn uống đàng hoàng. Cơ thể là của mình, chẳng việc gì phải để người không liên quan làm tổn thương nó.

Vốn dĩ là người lạc quan, Vân Cẩm cũng không suy nghĩ thêm nữa. Cô gạt bỏ hết lo âu, vui vẻ bắt tay vào nấu nướng.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm hơn mọi ngày một tiếng.

Khi bước qua cánh cổng tổng công ty Mục thị, cô liếc nhìn đồng hồ đúng tám giờ.

Tự cho là đã đến rất sớm, nhưng khi thấy hàng ghế ở quầy lễ tân đã ngồi kín người, Vân Cẩm cảm thấy đòn giáng đầu tiên giáng thẳng vào lòng mình. Chín giờ mới bắt đầu làm, sao lễ tân đã đông đủ thế này?

Thấy cô bước vào một lễ tân lập tức đứng dậy, niềm nở hỏi: “Chào cô, xin hỏi cô cần tôi hỗ trợ gì không ạ?”

“Tôi tên là Vân Cẩm, được điều từ chi nhánh sang làm thư ký tổng giám đốc.” Vân Cẩm mỉm cười đáp nhẹ.

“Cô chính là thư ký Vân mới đến à? Trợ lý Mã đã báo trước với chúng tôi rồi. Thư ký Vân, tôi dẫn cô đến gặp trợ lý Mã.”

Nghe cô giới thiệu xong, mấy lễ tân cùng lúc quay nhìn cô, người lễ tân ban nãy liền tươi cười nói.

“Chị ơi, em muốn hỏi một chút rốt cuộc công ty này mấy giờ mới bắt đầu làm việc vậy ạ?” Trên đường theo lễ tân đến văn phòng của trợ lý Mã, Vân Cẩm thấy các phòng ban đều đã ngồi đông đủ, không khỏi thắc mắc.

Chẳng lẽ tổng công ty và chi nhánh khác nhau, bắt đầu làm từ 8 giờ?

Trong lòng cô âm thầm đoán.

“Giống với chi nhánh mà cô từng làm thôi, cũng là 9 giờ.” Lễ tân quay đầu nhìn cô, cười đáp.

Thấy trong ánh mắt cô có chút nghi hoặc, lễ tân giải thích thêm: “Chỉ là tổng giám đốc Mục mỗi ngày đều đến công ty trước 9 giờ. Là cấp dưới của anh ấy, làm sao tụi tôi dám đến muộn hơn sếp, cho nên...”

Câu sau chưa nói hết, nhưng Vân Cẩm đã hiểu ý.

Đúng là chủ nghĩa tư bản đáng ghét, đến cả thời gian nghỉ ngơi chính đáng của nhân viên cũng không buông tha.

Bọn họ còn thế, huống chi là một thư ký như mình?

Một ý nghĩ kinh hoàng vừa nhen nhóm trong đầu khiến Vân Cẩm chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương