Lục Thanh Kha: 138XXXXXXXXXX
Lục Thanh Kha: Cách liên lạc với bạn anh.
Vương Y Bối: Cảm ơn anh.
Tin nhắn như đá chìm đáy biển, Vương Y Bối dựa vào dãy số tìm được wechat của đối phương, gửi đơn xin kết bạn.
Vừa vặn Lâm Nguyệt từ phòng vệ sinh đi ra, trông cô ấy giống như vừa mới tắm rửa, tóc còn dính bọt nước.
“Y Bối, hôm nay rốt cuộc cậu bị sao thế? Đột nhiên muốn xuống xe, mọi người đều rất lo lắng cho cậu.”
Người nhà Vương Y Bối càn quấy, Lâm Nguyệt là người đầu tiên trong ký túc xá biết.
“Thật sự không có gì đâu, chỉ là đi phỏng vấn mà thôi.”
Lâm Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại nở nụ cười dịu dàng: "Vậy là tốt rồi.”
"Buổi phỏng vấn của cậu thế nào?"
“Đối phương nói kinh nghiệm của tớ quá thấp, mới vòng sơ khảo đã bị loại rồi.” Vương Y Bối thở dài.
Cô không định nói cho Lâm Nguyệt biết Lục Thanh Kha giúp mình tìm việc làm.
Cô muốn biết Lục Thanh Kha có chủ động nói với Lâm Nguyệt hay không.
Lâm Nguyệt vừa dùng khăn lau tóc vừa an ủi cô: "Không sao, không phải Dung Dung muốn đến Hoa Dực sao? Hai người có thể cùng đi thử xem.”
Lâm Nguyệt vĩnh viễn là như vậy, sẽ luôn đứng ở góc độ người khác nhìn sự tình, tâm tư cũng rất dễ đoán, như là không ai sẽ không thích cô ấy.
Vương Y Bối đột nhiên sinh ra một suy nghĩ tà ác, nếu mình đoạt bạn trai của cô ấy, Lâm Nguyệt còn có thể thiện lương như vậy không?
Cô công chúa nhỏ bị phản bội.
“À.” Vương Y Bối mỉm cười, cô còn rất chờ mong Lâm Nguyệt sẽ có phản ứng gì.
“Chuyển phát nhanh hả? Vâng, em xuống ngay đây…” Giọng Lâm Nguyệt nghe điện thoại cắt ngang suy nghĩ miên man của Vương Y Bối.
Nhìn cửa ký túc xá đóng chặt, Vương Y Bối phát hiện mình ghen tị với Lâm Nguyệt còn nhiều hơn tưởng tượng.
Điện thoại rung lên.
Là lời mời kết bạn được chấp nhận.
Đối phương gửi vị trí công ty hỏi cô khi nào có thời gian, có thể đi làm quen trước một chút.
Công ty TNHH Minh Đức.
Vương Y Bối lên mạng tra một chút, là một công ty quảng cáo, quy mô cũng không nhỏ.
Năm tư đại học không nhiều lắm, quá trình Vương Y Bối nhậm chức rất thuận lợi.
Cấp trên tên là Cố Sĩ, cũng chính là bạn của Lục Thanh Kha.
Lúc không có tiết, Vương Y Bối ở công ty đợi đến khi sắp tắt đèn mới về ký túc xá, thỉnh thoảng cũng có thể đối mặt với Lục Thanh Kha, thường không nói được mấy câu.
Nhưng có lúc, hắn cũng sẽ ở văn phòng Cố Sĩ nghỉ ngơi, Vương Y Bối đúng lúc bưng lên một ly trà nóng đặt ở trên bàn.
Nhưng phần lớn thời gian đều dùng để học tập kiến thức chuyên ngành.
Vương Y Bối là một người có khả năng chấp hành rất mạnh, chuyện cô muốn làm, cho dù đầu rơi máu chảy cũng sẽ không buông tha, điều này làm cho Cố Sĩ rất coi trọng cô.
Bước ngoặt xảy ra vào một buổi chiều.
Vương Y Bối dẫn Lục Thanh Kha đến cơ sở dữ liệu tìm đồ.
Vốn việc này đều là Cố Sĩ tự mình tới, nhưng anh tạm thời có việc phải đi nơi khác, nên nhiệm vụ này đã rơi xuống đầu Vương Y Bối.
Vương Y Bối cũng không quen lắm, chỉ tới vài lần, tìm suốt nửa tiếng đồng hồ cũng không thấy. Lục Thanh Kha giơ tay nhìn đồng hồ, giọng nói chậm rãi: "Chờ Cố Sĩ về rồi tìm, không vội.”
“A, tìm được rồi!” Vương Y Bối hô lên, tìm được tập tài liệu ở góc phòng.
Cô khom lưng vểnh mông lên, hơi cúi đầu, sợi tóc rủ xuống, bị cô lấy tay vén ra sau tai, là một tư thế rất thuần túy.