Trong nhóm chat hoàn toàn im lặng như tờ, các người thân khác có lẽ đang ngồi xem kịch vui, hoặc là không ai dám chen ngang vào.
Mẹ của Thư Dương rất nhanh đã vào trả lời, giữa các dòng chữ đều lộ rõ sự lo lắng và nịnh bọt.
【Mỗi ngày một niềm vui (Mẹ): Dì nó ơi, nghìn vạn lần xin đừng giận nhé! [Chắp tay][Chắp tay][Chắp tay] Đứa trẻ Trình Đống đó đúng là điều kiện tốt thật, là Dương Dương nhà chị không có phúc phận, không biết điều. Đều tại chị cả, không biết dạy con. [Khóc], dì nó quen biết nhiều người, mối quan hệ rộng, nhiều đường đi nước bước, giỏi giang hơn chị nhiều lắm. Chuyện cả đời của Dương Dương vẫn phải nhờ cậy dì nó bận tâm nhiều hơn đấy! Dì giúp nó thêm một lần nữa, cho nó thêm một cơ hội nữa đi mà? [Cầu xin][Cầu xin][Cầu xin]】
【Hoa nở bình yên (Dì): Chị à, không phải là em không giúp. Bản thân chị tự nhìn mà xem, thế này thì bảo em giúp kiểu gì bây giờ? Giới thiệu đám nào là hỏng đám đấy, như con bé Linh Linh nhà em ấy, hồi đó em có phải bận lòng cái gì đâu, tự nó tìm được một ông giám đốc tốt như thế để gả đi đấy thôi, bây giờ cuộc sống trôi qua… chậc, chồng thì cưng chiều, mẹ chồng thì thờ phụng như bồ tát. Phụ nữ ấy mà, gả được vào nhà tốt mới là chân lý, tầm mắt phải đặt vào thực tế một chút, tính tình cũng phải dịu dàng ngoan ngoãn một chút. Cứ như cái kiểu của Dương Dương ấy thì khó lắm nhen!】
【Mỗi ngày một niềm vui (Mẹ): [Khóc][Khóc][Khóc]】
【Hoa nở bình yên (Dì): Thôi được rồi thôi được rồi, ai bảo chị là chị gái ruột của em cơ chứ. Để em xem lại cho xem sao, nhưng mà để tìm được người tốt như cậu Trình kia thì khó lắm đấy nhé, hai mẹ con cứ chuẩn bị sẵn tâm lý đi, trong tay em hiện tại còn có một mối ba mươi sáu tuổi đã ly hôn và đang nuôi con nhỏ đấy, để em gửi ảnh của Dương Dương qua trước xem người ta có ưng nổi không đã nhé.】
【Mỗi ngày một niềm vui (Mẹ): Người đã ly hôn thì có vẻ không ổn cho lắm nhỉ? Con gái nhà chị còn chưa từng yêu đương bao giờ nữa cơ mà.】
【Hoa nở bình yên (Dì): Cứ cái tính thối tha này của Dương Dương nhà chị thì còn kén chọn cái nỗi gì nữa hả? Gả đi được là tốt lắm rồi!】
【Mỗi ngày một niềm vui (Mẹ): [Khóc][Khóc]】
Thư Dương đặt điện thoại xuống, cô sắp sửa tuyệt vọng đến nơi rồi.
Tương lai của cô là một màn đêm tăm tối mịt mờ, chẳng biết lúc nào sẽ bị mẹ mình dùng bài ca một khóc hai nháo ba thắt cổ để ép gả cho người ta, còn tích góp tiền nong cái nỗi gì nữa mà tích góp…
Hưởng thụ thêm được ngày nào thì hay ngày ấy vậy.
Nghĩ rồi, cô hạ quyết tâm quay người bước vào cửa hàng Tình Yêu Vĩnh Cửu.
Nam hướng dẫn viên lập tiếp tiến lên đón tiếp: “Thưa cô, cô có để quên món đồ gì ở đây không ạ?”
Thư Dương làm ra vẻ như đã đưa ra quyết định cuối cùng, nói với anh ta: “Tôi muốn mua dòng robot bạn đời ‘Tình Yêu Xa Xỉ’, thanh toán ngay bây giờ.”
……
Ở Đế quốc Ngân Vực xa xôi, toàn thể văn võ bá quan trong triều đều đang lo sốt vó vì chuyện đại hỷ kết hôn của hoàng đế bệ hạ.
Bên trong điện nghị sự, các đại thần cốt cán nhất của đế quốc đứng thành hai hàng ở hai bên, vị hoàng đế bệ hạ cao cao tại thượng – Phong Diệu, đang lười biếng tựa lưng vào chiếc ngai vàng làm bằng đá thiên thạch đen.
Trạng thái vô cùng thả lỏng, thậm chí còn có đôi chút thiếu kiên nhẫn.
Một tay anh chống lên thái dương, vài lọn tóc đen rủ xuống, lướt nhẹ qua xương lông mày cương nghị.
Đối mặt với những lời khuyên can của các vị đại thần, anh ngáp một cái dài, chẳng buồn ho he lấy một câu.
“Bệ hạ trăm công nghìn việc, chăm chỉ triều chính không ngừng nghỉ, tuy là phúc phận của đế quốc. Thế nhưng việc nối dõi tông đường của hoàng thất cũng chính là nền móng vững chắc để ổn định đế quốc ạ!” Bộ trưởng bộ nội vụ lo lắng khôn nguôi, “Bệ hạ mãi vẫn không chịu lập hoàng hậu, thần và các vị đại thần thực sự lo lắng đến mức mất ăn mất ngủ.”
---