Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 10 : Tải xuống ý thức – Con cái loài người ở Trái Đất quả thực quá đỗi yếu ớt.

Trước Sau

break

Thủ tướng Eis, một trưởng lão tóc bạc trắng, gương mặt nghiêm nghị và thông tuệ, tiếp lời: “Bệ hạ đang độ tuổi sung mãn nhất, sớm muộn gì cũng sẽ có hậu duệ của riêng mình thôi.”

Bộ trưởng bộ nội vụ nhìn về hoàng đế suýt chút nữa thì ngủ gật trên ngai vàng: “Thế nhưng, theo tờ sớ liên danh trình báo của Học viện y khoa hoàng gia, nội tiết tố nam của bệ hạ liên tục duy trì ở trạng thái đỉnh cao trong thời gian dài, đã dẫn đến việc bệ hạ có những hành động… quá mức hung hãn hiếu chiến trong quân sự.”

Những năm qua, hoàng đế bệ hạ liên tục chinh chiến, hơn nữa trận nào cũng trăm trận trăm thắng, mở rộng bờ cõi đế quốc đến một phạm vi rộng lớn chưa từng có trước đây, khiến cho các hệ sao thù địch xung quanh vừa nghe thấy tên đã kinh hồn bạt vía.

Bên cạnh tài năng quân sự bẩm sinh của chính mình, e rằng, chuyện này cũng có liên quan… đến lượng nội tiết tố nam dư thừa không có nơi nào để giải tỏa của anh.

Nói một cách trắng ra thì, hoàng đế bệ hạ chính là đang thiếu một người phụ nữ.

Thiếu một hoàng hậu có thể vỗ về anh, cân bằng lại thứ ham muốn tình dục đang cuộn trào quá mức mãnh liệt của anh.

Trong điện vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu kiểu như “vận mệnh quốc gia làm trọng”, “vị trí hoàng hậu bỏ trống lâu ngày không phải là kế sách lâu dài”.

Phong Diệu ngồi trên ngai vàng cuối cùng cũng cử động, anh chậm rãi hé mở hàng mi.

Đôi mắt sâu thẳm như chứa cả những vì sao vỡ vụn lướt qua đám đại thần ở phía dưới, một cái nhìn thoáng qua không chút hơi ấm hay cảm xúc.

Toàn bộ những tiếng xì xào bàn tán ngay lập tức tan biến không một dấu vết.

Một khoảng không gian im lặng như tờ.

“Chuyện lập hậu, đợi tôi đánh hạ được hành tinh Orc rồi tính tiếp.”

Lại là như vậy! Cứ khất lần khất lượt hết lần này đến lần khác.

Các đại thần nhìn nhau trân trối, bất lực vô cùng, nhưng chẳng một ai dám nói thêm nửa lời với vị quân vương độc đoán này nữa.

Buổi nghị sự giải tán, các vị đại thần mang gương mặt sầu não rời khỏi đại điện.

Thủ tướng Eis ở lại, vẫn một mực khổ tâm khuyên can: “Bệ hạ, người thừa biết rằng chỉ khi có được người kế vị hợp pháp thì toàn thể đế quốc trên dưới mới có thể thực sự yên tâm. Đây không chỉ đơn thuần là chuyện riêng tư của người, mà còn là trách nhiệm liên quan đến vận mệnh của cả quốc gia, người hà tất gì phải liên tục khước từ như vậy.”

Phong Diệu bước xuống khỏi các bậc thềm của ngai vàng, đứng trước tấm cửa sổ ngắm sao khổng lồ, ngắm nhìn biển sao bao la và vô tận ở bên ngoài cửa sổ.

Làm hoàng đế, cũng có rất nhiều chuyện bất lực không theo ý mình.

“Tôi không có khước từ, Eis.” Giọng nói của anh bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vào đó là chút nghiêm túc, “Chỉ là những bức họa mà các ông dâng lên chẳng có lấy một bức nào vừa mắt tôi cả, tôi muốn tự lựa chọn một hoàng hậu trông thuận mắt một chút thôi.”

Thủ tướng thấu hiểu sự kén chọn của hoàng đế bệ hạ.

Chủng tộc Ngân Vực cực kỳ thận trọng và trung thành trong việc lựa chọn bạn đời.

Đây không phải là quy ước được hình thành trên phương diện đạo đức, mà là điều được quyết định bởi nền văn minh và nguồn gen của họ.

Một khi đã đánh dấu bạn đời thì đó sẽ là sự gắn kết trọn đời bên nhau, phản bội là chuyện tuyệt đối không thể nào tha thứ được.

Mà vị hoàng đế kén chọn này, đã tiến hành chuyện lựa chọn hoàng hậu suốt ba năm trời.

Gần như toàn bộ các thiếu nữ quý tộc có độ tuổi phù hợp, gia thế hiển hách, nguồn gen ưu tú của cả Đế quốc Ngân Vực, thậm chí là một vài thiếu nữ thường dân có tài năng đặc biệt nổi trội, hình ảnh, tư liệu cho đến cả người thật của bọn họ đều đã qua mắt bệ hạ bằng rất nhiều hình thức khác nhau.

Thế mà chẳng ưng nổi một ai.

Tiêu chuẩn “thuận mắt” của bệ hạ đúng là cao đến mức không thể chạm tới được mà!

Đôi lông mày thủ tướng nhíu chặt.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương