Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 7 : Tải xuống ý thức – Con cái loài người ở Trái Đất quả thực quá đỗi yếu ớt.

Trước Sau

break

“Tôi hơi tò mò một chút, cái thử nghiệm mang tính sáng tạo mà anh nói cụ thể là chỉ điều gì thế?” Trong đầu Thư Dương đã bắt đầu hiện lên đủ loại tưởng tượng đen tối mờ ám rồi.

Nếu đối phương là con người, cô chắc chắn sẽ không đời nào hỏi ra được câu này, nhưng đối phương lại là robot, chẳng sao cả, không biết thì hỏi, mạnh dạn mà hỏi thôi!

Nam hướng dẫn viên khẽ mỉm cười: “Cô cứ coi anh ấy hoàn toàn như một người đàn ông bình thường bằng xương bằng thịt đi ạ, những việc con người có thể làm được thì anh ấy đều làm được, và cả những việc con người không làm được thì anh ấy cũng làm được luôn.”

Cô suy nghĩ một chút, thuận miệng hỏi một câu: “Vậy tôi có thể bắt anh ấy đi tìm việc làm để kiếm tiền nuôi tôi được không?”

Nam hướng dẫn viên nhìn Thư Dương một cái, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc đầy thích thú: “Cô quả thực là quá có sức sáng tạo luôn! Cô là khách hàng đầu tiên đề xuất ý kiến để robot bạn đời đi kiếm tiền đấy, chúng tôi vô cùng hoan nghênh những khách hàng như cô! Có điều, trước đây chưa từng có ai tiến hành thử nghiệm như vậy cả, nếu cô sẵn lòng thì cô cứ thử xem sao, nếu anh ấy mà kiếm được tiền thật thì dữ liệu thử nghiệm nội bộ của chúng tôi sẽ càng thêm phong phú.”

Anh ta không trả lời cụ thể là Thư Dương có thể hay không thể, chỉ nói nước đôi để cô tự về thử, tóm lại là cứ phải trả tiền mua trước cái đã.

Nghe qua thì có vẻ như món hời này quá hời rồi.

Nhớ không lầm thì con robot của cô bạn thân Lam Bạch Chanh mua hồi đó tận hơn sáu mươi nghìn tệ.

Cậu ấy mua từ sớm, so với anh chàng robot đẹp trai trước mắt gần như chẳng có chút khác biệt nào với người thật này thì con robot của Lam Bạch Chanh có vẻ kém xa lắc, thường xuyên không đọc hiểu được mệnh lệnh, diện mạo thiết kế cũng không được đẹp đẽ cho lắm.

Thư Dương thực sự đã động lòng dữ dội rồi.

Thế nhưng, thế nhưng mà, cô là một người phụ nữ kiên quyết nói không với chủ nghĩa tiêu dùng.

Dù sao thì khoản nợ mua nhà vẫn còn đang đè nặng trên vai.

Hơn nữa cô cũng chẳng tin robot có thể giúp cô kiếm được đồng tiền bát gạo nào, mấy con robot AI mà cô từng tiếp xúc trước đây, con sau lại càng ngốc nghếch hơn con trước.

Toàn là mấy bài văn mẫu của dân bán hàng mà thôi.

Cô đứng dậy nói: “Cảm ơn sự tiếp đón của các anh, để tôi suy nghĩ thêm đã nhé.”

Robot hướng dẫn viên lập tức bày tỏ sự thấu hiểu, đồng thời mỉm cười tiễn cô ra tận cửa, trước khi đi còn tặng thêm một tuýp kem dưỡng da tay làm quà lưu niệm.

Cái công ty này đúng là khéo làm ăn thật đấy.

Thế nhưng, còn chưa bước chân ra khỏi cửa hàng, Thư Dương đã bị thu hút sự chú ý bởi màn hình chiếu LED ở trên tường.

Người đàn ông trong đoạn phim sở hữu những đường nét trên gương mặt mang tính áp bức cực kỳ lớn, khoác trên mình bộ quân phục màu đen tuyền, cổ áo cao chạm đến tận cằm, vòng eo thắt chặt, hiển hiện rõ quyền lực và kỷ cương.

“Đây là Thống soái bệ hạ của đế quốc chúng tôi.” Nam hướng dẫn viên bước lên phía trước giải thích cho cô, “Đoạn phim này chính là tư liệu cắt ghép từ buổi đại lễ long trọng ba ngày trước, khi ngài ấy khải hoàn trở về sau chiến dịch vùng sao Nhân Mã.”

Anh đứng trên lễ đài duyệt binh hùng vĩ ở ngay chính giữa quảng cáo trung tâm của đế đô, phía sau là lá cờ sao của đế quốc đang tung bay phần phật trước gió.

“Hạt bụi của cuộc chiến tranh đã lắng xuống, nhưng đây chưa phải là điểm dừng.”

“Lãnh thổ của đế quốc sẽ không dừng lại ở đây. Hành trình của chúng ta là những khoảng không vũ trụ xa xôi hơn nữa, là toàn bộ những vùng tối chưa được ánh sáng của lá cờ sao đế quốc chiếu rọi đến.”

Anh đưa bàn tay đang đeo chiếc găng tay màu đen lên, dùng kiếm chỉ thẳng vào bầu trời sao bao la vô tận ở phía trên: “Đế quốc vĩnh viễn tỏa sáng.”

Trên quảng trường trong đoạn phim vang lên những tiếng hò reo hoan hô đầy cuồng nhiệt và sùng bái.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương