Như có ma xui quỷ khiến… Thư Dương rốt cuộc vẫn đi theo nam hướng dẫn viên robot vào trong cửa hàng.
Nhân viên hướng dẫn ở đây, bất kể nam hay nữ, hình như đều là robot cả.
Người dẫn đường cho cô tự giới thiệu mình tên là “Yuri”, anh ta nói: “Vì người Trái Đất các cô có vẻ khá để tâm đến ánh mắt và đánh giá của những người xung quanh, mà việc mua robot bạn đời này, đối với các cô mà nói, sẽ sinh ra một vài cảm giác xấu hổ khó nói thành lời. Chính vì vậy, cửa hàng không hề có hướng dẫn viên bằng người thật, toàn bộ đều là robot phục vụ cô, cô không cần phải có bất kỳ rào cản tâm lý nào cả. Đương nhiên, cô không mua hàng mà chỉ vào đây để thư giãn nghỉ ngơi, nếm thử bánh ngọt thôi thì cũng hoàn toàn không sao hết, chúng tôi sẽ không bao giờ có những đánh giá tiêu cực về khách hàng giống như nhân viên người thật đâu.”
Thư Dương thầm nghĩ trong lòng, các thương nhân của Đế quốc Ngân Vực đến Trái Đất làm ăn đúng là đã nắm bắt tâm lý con người thấu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc rồi.
Cô được mời ngồi xuống chiếc ghế sofa kiểu hoàng gia, ngay lập tức có robot mang đến những đĩa bánh ngọt tinh tế và nước uống.
Sau khi thưởng thức món bánh kem mướt mịn ngọt ngào, lại có thêm một anh chàng đẹp trai cao một mét chín, bờ vai rộng vững chãi đi đến để massage và chăm sóc da tay cho cô.
Ngón tay của anh ta mang lại cảm giác hoàn toàn là làn da của con người, không có một chút khác biệt, lực tay cũng rất vừa vặn, vô cùng thoải mái.
Trong lúc làm dịch vụ chăm sóc, anh chàng đẹp trai còn trò chuyện cùng cô, hỏi về nghề nghiệp hoặc cuộc sống của cô.
Thư Dương không muốn tiết lộ quá nhiều, biết thừa đây đều là bài vở bán hàng cả nên chỉ trả lời lấy lệ, che giấu tình hình tài chính của bản thân.
Anh chàng đẹp trai rất biết điều, thậm chí có thể nói là người có trí tuệ cảm xúc cao, thấy vậy liền lập tức dừng chủ đề đó lại, rồi bắt đầu kể mấy câu chuyện hóm hỉnh hài hước để chọc cô vui, còn hỏi cô có muốn uống một ly không, ở đây có món cocktail pha chế đặc biệt.
Thử hỏi có ai mà từ chối nổi cơ chứ, vừa mới bị gã đàn ông xem mắt hãm lờ làm cho tức lộn ruột xong, giờ lại được tiếp đón như một nữ hoàng ở trong cửa hàng robot tình ái thế này!
“Mấy dòng sản phẩm robot này của các anh có giá tầm khoảng bao nhiêu vậy?”
Đến cuối cùng, vẫn không tài nào thoát khỏi cái bẫy của nhà tư bản, Thư Dương lên tiếng hỏi giá.
Nam hướng dẫn viên lập tức tiến lên phía trước, giải thích: “Dòng robot đời mới nhất mang tên ‘Tình Yêu Xa Xỉ’ của chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi đặc biệt, chỉ cần hai mươi nghìn tệ là cô đã có thể mang anh ấy về nhà rồi.”
“Hai mươi nghìn tệ sao?!”
Hình như… thực sự không đắt chút nào.
Thư Dương nhớ hồi robot quản gia mới ra mắt thị trường, dường như được bán với giá tận hai trăm nghìn tệ cơ đấy.
Nhưng cũng giống như điện thoại di động vậy, dần dần, sau khi liên tục cải tiến đổi mới… thì giá cả sẽ hạ xuống thôi.
“Chuyện là thế này ạ, dòng bạn đời ‘Tình Yêu Xa Xỉ’ là sản phẩm thế hệ mới nhất của công ty chúng tôi, có rất nhiều cải tiến về mặt công nghệ, cần phải tiến hành một cuộc thử nghiệm nội bộ kéo dài nửa năm ở thế giới loài người, toàn bộ cửa hàng cũng chỉ có hai trăm suất thử nghiệm nội bộ mà thôi. Cho nên mức giá hai mươi nghìn tệ này không phải là giá trị thực sự của anh ấy, mà chỉ là mức giá ưu đãi trải nghiệm.”
Người hướng dẫn mỉm cười nói, “Sau khi cô mua robot về nhà được một tháng, cô cần phải viết một đoạn đánh giá trải nghiệm của người dùng lên trên mạng giúp chúng tôi, cô có thể táo bạo sử dụng toàn bộ chức năng của anh ấy, chúng tôi vô cùng hoan nghênh cô thực hiện các loại thử nghiệm mang tính sáng tạo đối với robot, để làm phong phú thêm dữ liệu thử nghiệm nội bộ của chúng tôi. Xin cô cứ yên tâm, hoàn toàn giấu tên, tuyệt đối không làm rò rỉ thông tin cá nhân của cô đâu ạ.”
---