Lần này lão giả không cười ha hả như trước, chỉ khẽ mỉm cười dè dặt:
“Ta muốn một gốc Bích Vân Tham trên vạn năm.”
Tật Vô Ngôn khựng lại. Bích Vân Tham… hắn đúng là có. Khi ở cạnh Sinh Cơ Linh Tuyền, hắn đào được không ít. Trường Sinh từng nói dược thảo ở nơi ấy đều có dược linh trên vạn năm, là bảo dược hiếm thấy, bên ngoài hầu như không gặp.
Quả nhiên, vừa nghe yêu cầu của đối phương, Trường Sinh lập tức hét ầm lên:
“Cái lão già này tuyệt đối không phải người tử tế! Gian xảo, hiểm độc! Tinh Hồn Mộc tuy hiếm, nhưng chỉ là tứ cấp dược liệu, sinh cơ còn gần như cạn sạch. Vậy mà hắn dám mở miệng đòi một gốc Bích Vân Tham vạn năm? Dược liệu trên vạn năm đều là bảo dược! Còn quý hơn dược liệu mười hai cấp vô số lần! Người bình thường có ai làm kiểu mua bán lỗ vốn này đâu!”
Trường Sinh sợ tên ngốc như Tật Vô Ngôn lại gật đầu cái rụp nên la to đến mức Tật Vô Ngôn tưởng ngay cả lão giả đối diện cũng nghe thấy.
Bị Trường Sinh ồn đến đau đầu, Tật Vô Ngôn không nhịn được đưa tay bóp trán.
Lão giả thấy hắn im lặng suy nghĩ thì trong mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh bị ông kiềm lại.
“Nếu ngươi thực sự có Bích Vân Tham, ngoài Tinh Hồn Mộc ra, ngươi muốn thứ gì cứ nói thêm.” Lão giả nghĩ thiếu niên im lặng là vì thấy giao dịch này không cân xứng.
Thực ra đúng là không cân xứng thật. Giá trị của một gốc bảo dược đâu thể đem so với đám phàm dược kia. Lấy Tinh Hồn Mộc ra đổi, đúng là hơi keo kiệt.
Tật Vô Ngôn âm thầm trao đổi với Trường Sinh trong đầu:
“Lão nhân này hình như có chút địa vị, chắc trong tay có không ít đồ tốt. Hay là chúng ta lấy một gốc Bích Vân Tham đổi với ông ấy? Dù sao chúng ta có nhiều như vậy, mất một gốc cũng không đáng kể.”
“Ha! Một gốc bảo dược mà ngươi còn bảo ‘không đáng kể’, vậy ngươi còn thấy cái gì đáng kể nữa?” Trường Sinh mỉa mai.
Tật Vô Ngôn đỏ mặt, đành nói thật:
“Kỳ thật là thế này… ta với biểu ca trên người chẳng có pháp khí nào dùng được, lúc nào cũng thấy bất tiện. Nếu chúng ta có pháp khí phi hành, lên núi xuống núi cứ thế mà bay, đỡ phải khổ sở leo từng bậc đá, có phải hơn không?”
“Muốn thì lấy Nguyên Trị điểm lên tông môn mà mua.” Trường Sinh đáp tỉnh bơ.
Tật Vô Ngôn bất lực thở dài:
“Ta cũng muốn chứ. Nhưng một món pháp khí hạ phẩm chỉ để thay cho việc đi bộ thôi mà cũng đòi mấy chục vạn Nguyên Trị điểm! Pháp khí phi hành thì càng đắt, loại tốt một chút đều trên trăm vạn. Ta làm gì có từng ấy điểm.”
“Vậy tranh thủ thời gian cảm ứng Khí Điện Tế Linh, học xong thì tự luyện mà dùng.”
“Ta cũng muốn a… nhưng ta đâu cảm ứng được? Căn bản không có cơ hội cảm ứng.”
“…” Trường Sinh cứng họng.
Cả hai đồng loạt thở dài. Cảm ứng Tế Linh đâu phải chuyện dễ. Nếu không nhờ cơ duyên hiếm gặp cảm ứng được Mịch Linh, rồi từ Mịch Linh mới lần ra Trường Sinh, thì bản thân hắn muốn cảm ứng linh điện, có khi đợi đến bao giờ cũng không biết.
Nói mới nhớ… vì sao từ trước đến nay Mịch Linh chưa từng nói muốn giúp hắn cảm ứng Khí Điện Tế Linh? Lẽ nào chính y cũng bó tay? Hay là… sở dĩ Mịch Linh ra sức giúp hắn cảm ứng được Trường Sinh, chẳng qua để tống đi cái “tay nải” này—đến lúc ấy thì y có thể ung dung đi ngủ?