Trong tông môn thật có người tốt như vậy sao? Càng lúc hắn càng thấy ông lão này khó đoán vô cùng.
Tật Vô Ngôn cẩn thận lấy một túi nhỏ ra, bỏ số hạt Tử Thần Đằng vào. Trong lòng hắn cũng bắt đầu suy đoán thân phận ông lão. Có thể tùy ý lấy ra hạt giống Tử Thần Đằng và cả Tinh Hồn Mộc — thủ bút này tuyệt đối không phải người thường có thể làm được.
Nhưng nếu bảo ông ta là trưởng bối trong tông môn… thì lại có chỗ không đúng. Trưởng bối nào chẳng giữ thân phận? Ai đời vừa gặp đệ tử đã chủ động gọi “sư đệ”? Đó không chỉ là hạ thấp thân phận, mà còn là tự hạ cả bối phận!
Ông lão này quá mức cổ quái. Tật Vô Ngôn chỉ muốn rời đi thật nhanh… nhưng nghĩ tới khúc gỗ mục kia lại là Tinh Hồn Mộc hiếm gặp, hắn lại có chút không nỡ.
Đang lúc hắn còn lưu luyến chưa nỡ rời, vừa đứng dậy chuẩn bị đi thì lão giả bỗng lên tiếng:
“Cái này, có muốn xem thử không? Ngươi có thể mang vật gì đó đến đổi với ta.”
Ngón tay lão chỉ đúng vào đoạn gỗ cụt kia. Trong lòng Tật Vô Ngôn khẽ chấn động, nhưng trên mặt hắn cố giữ bình tĩnh. Hắn cụp mắt xuống, giả vờ phủi lại quần áo.
Biểu ca từng bảo hắn rằng hắn không biết nói dối, nét mặt thì dễ bị người nhìn thấu, ánh mắt lại càng nói hết tâm tư. Thế nên Tật Vô Ngôn tập cho mình thói quen nhắm mắt, hoặc cúi đầu, không cho ai nhìn vào đôi mắt dễ lộ hết ruột gan ấy.
“Đây là gì vậy? Một khúc gỗ mục sao?” Tật Vô Ngôn chỉnh lại cảm xúc, hỏi với vẻ ngờ vực.
Lão giả bật cười:
“Thứ tốt đấy. Còn quý hơn cả hạt giống Tử Thần Đằng.”
“Thế à? Quý đến vậy sao? Rốt cuộc nó là gì?” Tật Vô Ngôn tò mò hỏi tiếp.
“Ta mang nó ra từ một bí cảnh. Nó tên là Tinh Hồn Mộc. Chỉ tiếc sinh khí trong nó quá yếu, ta nuôi bao lâu vẫn chẳng thể làm nó sống lại. Giờ chỉ đành lấy ra tìm người có duyên. Ngươi muốn chăng?”
Lão giả từng mở quầy ở tầng ba Vạn Bảo Các trong nội môn, nhưng chẳng gặp được ai hiểu hàng. Ông lại đang gấp rút cần một loại dược liệu, chờ mãi không có kết quả, đành chuyển ra ngoại môn thử vận may. Ông tin rồi sẽ gặp được người có duyên.
Thật ra, mục tiêu của ông là mấy tân đệ tử mới nhập môn—nghe nói đợt này ai nấy đều lợi hại. Biết đâu có kẻ đúng lúc cầm theo dược liệu ông muốn. Hôm nay đã là ngày thứ ba bày quán, nếu vẫn chẳng gặp, ông cũng định bỏ cuộc.
Nội môn còn tìm không ra, ngoại môn lại càng mong manh. Nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, ông vẫn không nỡ từ bỏ. Thiếu niên trước mặt khiến ông có cảm tình, lại thú vị, nên ông mới nán lại cùng hắn lâu như thế. Ông cũng không rõ trong tay hắn có dược liệu mình cần hay không. Nhưng khi nghe thiếu niên nói từng vào bí cảnh và còn gặp Tử Thần Đằng trong đó, lão giả không khỏi kích động. Bí cảnh kia có Tử Thần Đằng, thì chưa chắc không có thứ ông đang tìm.
Chỉ là, lão đã sống quá nửa đời, tâm tình đều thu vào trong, chẳng lộ ra một chút. Trái lại, Tật Vô Ngôn mang nét trẻ con, nghe đến đoạn hay liền gãi má một cái.