Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 633

Trước Sau

break
Tật Vô Ngôn hiểu ra — thì ra còn có trò như vậy.


Đúng là chỉ cần kiếm được Nguyên Trị thì loại thủ đoạn gì bọn hắn cũng nghĩ ra được. Tật Vô Ngôn nhón chân nhìn về phía trước, quả thật người đông nghịt.

Hôm nay là ngày đầu tân đệ tử nhập môn, tông môn ban thưởng ít Nguyên Trị, chỉ đủ thuê một căn phòng. Muốn có thêm điểm để xoay sở, cách nhanh nhất lúc này chính là bán vật phẩm cho tông môn đổi lấy Nguyên Trị. Vậy nên Vạn Bảo Các hôm nay mới náo nhiệt đến thế.

Nếu trong tay có dư điểm, Tật Vô Ngôn cũng không ngại bỏ chút đỉnh để đổi vị trí lên trước. Nhưng vấn đề là… hắn không có lấy một điểm dư thừa!

Vì vậy, hắn chỉ có thể lần nữa từ chối thiện ý của vị sư huynh kia.

Bị cự tuyệt liên tiếp, lão đệ tử ấy cũng bắt đầu bực. Cả hàng này, bọn họ phải chọn người để “ra tay”, hắn đã ngắm nghía nửa ngày, cảm thấy tên nhóc mặt mày trắng phau này chắc dễ nói chuyện nhất. Ai ngờ lại gặp đúng một đứa cứng đầu không chịu hợp tác.

Hắn lẩm bẩm mấy câu khó nghe rồi quay người tránh ra. Đi được vài bước còn cố ngoái lại nhìn Tật Vô Ngôn bằng ánh mắt âm trầm, sau đó đứng phục ở gần cửa.

Người như hắn trong đại sảnh không chỉ một. Lão đệ tử kia vừa ra đến cửa đã có hai kẻ bước tới, ghé sát thì thầm. Trong lúc hắn trả lời, ánh mắt còn liếc về phía Tật Vô Ngôn.

Tai thính mắt tinh, Tật Vô Ngôn chỉ hơi thả lỏng tinh thần lực một chút, lời bọn họ nói liền lọt hết vào tai.

“Đông ca, tên nhóc này không biết điều như thế, có cần gọi huynh đệ đến dạy hắn một trận không?”

Kẻ được gọi là Tiết Đông khoanh tay dựa vào cửa, liếc Tật Vô Ngôn một cái:

“Không vội. Xem nó định bán cái gì đã. Có phải dê béo không. Nếu không thì chẳng đáng ra tay.”

Người kia lập tức hiểu ý, cười hắc hắc:

“Nếu vớ được một con dê béo, Nguyên Trị của Đông ca chắc đủ đổi quyển võ kỹ Hoàng giai cao cấp rồi nhỉ?”

Tiết Đông thở dài:

“Còn thiếu vài ngàn điểm. Đám gà mờ mới tới đều nghèo rớt mùng tơi, muốn moi được chút gì từ chúng thì phải tốn thời gian thôi.”

“Hừ, cứ thủ ở đây. Chỉ cần gặp dê béo, trực tiếp cướp quách. Không đưa? Đập cho đến khi hắn chịu đưa thì thôi.”

Tật Vô Ngôn bĩu môi. Thì ra toàn là đám lêu lổng ăn bám ở ngoại môn, suốt ngày chỉ nghĩ không làm mà hưởng. Vì mấy ngàn điểm Nguyên Trị mà lo đến phát rồ — đúng là đáng đời.


Khi mọi người còn đang xếp hàng dài chờ đợi, từ tầng trên của Vạn Bảo Các lại có một lão giả bước xuống.

Vị lão giả đó vừa ngồi xuống phía sau bàn nghiệm, còn chưa ai kịp phản ứng thì Phần Tu đã mở miệng nhắc nhở:

“Qua đó đi. Đó là Ngụy trưởng lão, quản lý tầng ba. Người là Luyện Dược Sư, có thể giám định dược liệu.”

Tật Vô Ngôn phản ứng rất nhanh. Chỉ nghe biểu ca nói một câu liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra — hẳn là tầng một xử lý không xuể nên mới gọi thêm người xuống hỗ trợ.

Không nói hai lời, hắn lập tức rời hàng, bước nhanh về phía Ngụy trưởng lão.

Những đệ tử phía sau lúc này mới phản ứng, vội vàng đi theo, nhưng vẫn chậm hơn một bước, đành đứng xếp ngay sau lưng Tật Vô Ngôn.

Lần này Phần Tu không đứng sau lưng hắn như trước, mà đứng song song bên cạnh bàn nghiệm.

Từ sau khi Tật Vô Ngôn chuyển hướng, hàng dài ban nãy lập tức bị tách thành hai nửa rồi dồn hết về phía Ngụy trưởng lão.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc