“Nếu ngươi thật muốn có chút Nguyên Trị, chi bằng mang mấy viên Ma Tinh cấp một cùng ít dược liệu ngươi đem ra từ Hoang Nguyên Ma Thú đi bán. Ngươi là tân đệ tử mới nhập tông, vừa trở về từ Hoang Nguyên. Lấy ra mấy thứ này là hợp tình hợp lý, chẳng ai nghi ngờ.”
“Ta biết phải làm sao rồi.” Tật Vô Ngôn cảm tạ lời chỉ dẫn của Trường Sinh, rút tinh thần lực khỏi bảng Nguyên Trị. Ngẩng lên liền thấy biểu ca đang xắn tay áo thu dọn căn nhà.
Một người tuấn tú lại toát lên khí chất quý hòa như biểu ca hắn vậy mà làm mấy việc vặt này thuần thục đến thế, Tật Vô Ngôn không khỏi ngẩn người.
Hắn nghiêng đầu nhìn một hồi, rồi bật cười: “Biểu ca, chúng ta đi kiếm ít Nguyên Trị về đi? Bằng không thì cuộc sống này đúng là khó xoay sở.”
Phần Tu thấy Tật Vô Ngôn đã có chủ ý thì không ngăn nữa. Y rửa tay, rồi dẫn hắn đến Vạn Bảo Các ở ngoại môn — nơi đệ tử có thể mua bán đủ loại vật phẩm.
Khi hai người đến nơi, trước cửa Vạn Bảo Các đã đông nghịt đệ tử qua lại, náo nhiệt vô cùng.
Tòa kiến trúc trước mắt cao lớn đồ sộ, trải dài mấy tầng, chiếm một khoảng đất rộng lớn. Tật Vô Ngôn phải ngẩng đầu nhìn hồi lâu rồi mới bước vào.
Bên trong đứng đầy tân đệ tử. Tật Vô Ngôn liếc một vòng, lập tức thấy vài gương mặt quen quen.
Vì người quá đông nên đại sảnh tầng một kéo thành một hàng dài. Người phụ trách nghiệm hàng chỉ có một lão giả tóc đã bạc trắng. Phần Tu nói nhỏ với Tật Vô Ngôn: đó chính là Vạn trưởng lão, quản sự tầng một của Vạn Bảo Các.
Tầng một là nơi đệ tử đem vật phẩm bán lại cho tông môn; còn tầng hai là chỗ Vạn Bảo Các bán đồ cho đệ tử. Hai tầng phân ra rõ ràng, mục đích khác nhau, tránh được đủ loại rối rắm.
Trong lúc Tật Vô Ngôn đang xếp hàng chờ đến lượt, một ngoại môn đệ tử có vẻ lớn tuổi bước đến, chủ động bắt chuyện.
“Sư đệ, mới nhập tông phải không?”
Tật Vô Ngôn nhìn người lạ mặt này với vẻ khó hiểu, tùy ý đáp một tiếng: “Ừm.”
Vị sư huynh ấy cười niềm nở: “Sư đệ định bán thứ gì? Nếu trùng vào thứ ta đang cần, ta có thể mua trực tiếp. Giá cả thì ngươi cứ yên tâm, tuyệt đối công bằng.”
Tật Vô Ngôn liếc sang biểu ca đang đứng lặng phía sau. Phần Tu mặt không biểu cảm, cũng chẳng nhắc nhở điều gì.
Tật Vô Ngôn hiểu ngay — biểu ca đang để hắn tự xử lý.
Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ ân cần quá mức của vị sư huynh kia, Tật Vô Ngôn liền nhớ tới mấy kẻ ngồi canh ở ga tàu hay trước cổng bệnh viện ở một thế giới khác. Hai chữ “đầu cơ” lập tức hiện rõ trong đầu hắn.
Nếu hắn ta thật muốn mua, sao không lên thẳng tầng hai mà tìm? Ngồi canh ở đây, không kiếm được món hời thì nhất định bọn họ chẳng làm thế.
Tật Vô Ngôn không muốn bị lừa, liền lắc đầu: “Ta định bán trực tiếp cho tông môn.”
Hắn nói thẳng đến mức vị sư huynh kia lập tức sầm mặt. Nhưng vì muốn kiếm chút Nguyên Trị, hắn ta rất nhanh đã lấy lại nụ cười, tiếp tục tỏ vẻ thân thiện:
“Bán cho tông môn thì đúng là tốt, nhưng mà… ngươi nhìn đội xem, đến lượt các ngươi chắc trời tối mất. Hôm nay xếp hàng coi như công cốc, ngày mai còn phải tới nữa, tốn bao nhiêu thời gian.”
Hắn ta ghé lại, hạ giọng như đang giúp đỡ thật lòng:
“Hay thế này đi, ta quen mấy sư huynh đệ đứng trước rồi. Bọn họ không vội bán, lần sau tới cũng được. Nếu các ngươi chịu bỏ chút phí xem như trả công, ta có thể nhờ họ đổi vị trí cho các ngươi. Đội dài thế này, chen được cũng khó mà, đúng không?”