Một người mặc trường bào đen, tóc đen như mực, dung mạo tuấn tú dị thường, nhưng thần sắc lại lạnh lùng, cả người tỏa ra sát khí. Đôi mắt hắn như băng tuyết, không ánh lên chút cảm xúc nào thuộc về con người – chỉ toàn sự lãnh đạm và xa cách.
Người còn lại, vóc dáng như một thiếu niên, khoác trường y màu trắng bạc như ánh trăng, thoạt nhìn tao nhã, như trăng sáng trời quang. Ban đầu, mấy người mới đến còn sững sờ vì khí chất và thân hình hắn mang lại cảm giác kinh diễm. Thế nhưng, khoảnh khắc họ nhìn rõ khuôn mặt thiếu niên, cảm giác ấy lập tức tan biến như bọt nước.
Dùng từ “đầu bù tóc rối” để tả thiếu niên kia đã là khen rồi – trông hắn thật sự quá mức thảm hại. Cả gương mặt đen nhẻm như than, tóc và lông mày thì cháy quăn khô vàng, hoàn toàn không có chút khí độ hay vẻ tuấn tú nào. Sự tương phản này khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Khi họ đang quan sát Tật Vô Ngôn, thì Tật Vô Ngôn cũng âm thầm đánh giá họ. Cả nhóm có năm người: ba nam, hai nữ. Ai nấy đều mang thương tích, nặng nhất là một nam tử mặc thanh y, hiện đang được hai nam tử khác dìu đi. Vạt áo trước của hắn bị vén lên buộc quanh eo, để lộ phần đùi bị thương, máu chảy không ngừng, nhuộm cả ống quần thành một màu sẫm nặng. Nhìn sắc mặt tái nhợt và trán đầm đìa mồ hôi của hắn là biết, hắn đã mất máu nghiêm trọng đến mức nào.
Hai nữ tử kia lại tỏ ra vô cùng lanh lẹ. Một người mặc y phục đỏ rực, người còn lại thì khoác áo màu ngó sen. Dù đều là nữ nhân nhưng trên người không có lấy chút nào vẻ yếu đuối thường thấy, mỗi người cầm một thanh trường kiếm, nhanh nhẹn đi trước mở đường, khí thế rất đỗi anh hùng.
Cả năm người họ liếc mắt nhìn nhau, trong ánh mắt đều ánh lên sự tò mò và kinh ngạc. Ban đầu nghe thấy âm thanh vọng lại từ hướng này, họ đoán ở đây có người nên mới chạy về phía này trốn tránh. Quả nhiên, có người thật — nhưng lại quá ít. Chỉ có hai người? Trong vùng đất hung hiểm như Ma Thú Hoang Nguyên, ai ai cũng mong tổ đội thật đông để tăng khả năng sống sót, càng nhiều người càng tốt, càng đông càng an toàn. Vậy mà ở đây chỉ có hai người, xem ra thực lực không cao, đừng nói đến việc giúp đỡ người khác, e là đến tự bảo vệ mình cũng khó.
Nhưng điều khiến họ khó hiểu hơn là — hai người này lại có thể bình an vô sự đi đến tận đây, thậm chí còn vô cùng ung dung ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi, bộ dạng không hề có vẻ gì là lo lắng hay đề phòng. Trong mắt họ hoàn toàn không có sự cảnh giác, thần sắc lại bình tĩnh dị thường. Sự bình tĩnh này, ở Ma Thú Hoang Nguyên – nơi giết người không chớp mắt, ma thú rình rập khắp nơi – thật sự rất không bình thường.
Ở cái chốn người giết người, thú ăn người này, kẻ sống sót được đều luôn trong trạng thái căng như dây đàn, ánh mắt cảnh giác, tâm thần bất định. Bất cứ nơi nào cũng vậy. Nay lại thấy hai người trông nhàn nhã như đang dạo chơi, ngược lại khiến người khác cảm thấy quái dị, thậm chí khó mà thích nghi nổi với cảm giác ấy.