Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 465

Trước Sau

break
Nào ngờ, việc hắn có thể luyện ra được Thanh Ách Đan ngay lần đầu tiên đã là chuyện không tưởng rồi. Rất nhiều Luyện Dược Sư cấp bốn, cấp năm còn chưa chắc luyện nổi bán thành phẩm Thanh Ách Đan – tức là Thanh Chướng Đan. Vậy mà hắn, chỉ dùng Hoàng giai thủ quyết cấp thấp như Lưu Vân Thủ Quyết, lại có thể luyện thành bốn viên Thanh Ách Đan hạ phẩm, như thế đã là vô cùng xuất sắc.

Chỉ là… Tật Vô Ngôn không hề hay biết điều đó, Trường Sinh cũng chẳng nói cho hắn.

Bất kể là Thanh Ách Đan hay Thanh Chướng Đan, đều không phải loại đan dược thông thường. Quá trình luyện chế yêu cầu cực kỳ khắt khe về hỏa hậu. Những Luyện Dược Sư không luyện được loại đan dược này, ngoài lý do kỹ thuật cá nhân, một phần cũng do không có thủ quyết luyện dược đủ tốt, không thể duy trì nhiệt độ ổn định — như vậy thì căn bản không thể luyện thành loại đan dược đặc thù này.

“Cái lò cuối cùng của ta cũng nổ rồi.” Tật Vô Ngôn bất đắc dĩ than một câu.

Hắn biết nguyên nhân. Bởi muốn cứu lấy mẻ đan này, hắn đã tăng mạnh tinh thần lực, làm mất cân bằng giữa hỏa lực trong lò và tinh thần lực, kết quả là… lại nổ lò thêm lần nữa.

“Luyện ra được chưa?” Phần Tu hỏi, biết Tật Vô Ngôn đang thử luyện chế Thanh Ách Đan.

Tật Vô Ngôn mở lòng bàn tay, bên trong là bốn viên đan dược màu đen nhánh: “Chỉ giữ được bốn viên này, đều là hạ phẩm thôi.”

Phần Tu cầm lấy một viên xem xét. Viên đan to bằng hạt long nhãn, toàn thân đen bóng, đúng là chỉ đạt hạ phẩm. Thế nhưng Phần Tu vẫn cảm thấy Tật Vô Ngôn đã làm rất tốt. Hắn chỉ vừa mới đạt tới trình độ Luyện Dược Sư tam cấp, vậy mà ngay lần đầu tiên luyện Thanh Ách Đan đã có thể thành công ra đan. Dù phẩm chất chưa cao, nhưng chỉ riêng việc có thể luyện thành đan đã là chuyện không dễ dàng.

Trả lại viên đan vào tay Tật Vô Ngôn, Phần Tu gật đầu nói: “Không tệ đâu. Thanh Ách Đan cực kỳ hữu dụng, nhất là với những người đang ở trong Ma Thú Hoang Nguyên.”

Tật Vô Ngôn lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ từ trong túi Càn Khôn, cẩn thận bỏ bốn viên đan dược vào, rồi vừa làm vừa lẩm bẩm: “Ta thật sự nghĩ mãi không thông. Ma Thú Hoang Nguyên nguy hiểm thế kia, lại bị ma khí ăn mòn, tu luyện ở đây cũng chẳng thể tự do nâng cao thực lực, vậy mà các tông môn vẫn chọn nơi này để tổ chức khảo hạch là sao?”


“Nếu chẳng may bị ma khí xâm nhập cơ thể, lại còn phải dốc sức trục xuất nó ra ngoài. Mấy tông môn này đúng là rảnh rỗi đến mức chẳng có chuyện gì làm mà cũng nghĩ ra được chuyện như vậy.”

Phần Tu trầm ngâm đáp: “Theo ta biết, lần tuyển chọn trước của các tông môn không tổ chức ở Ma Thú Hoang Nguyên.”

“Nghĩa là năm nay chuyển khảo hạch về đây, là do mười đại tông môn nổi hứng đột xuất?” Nghe mà chỉ muốn bó tay với cái lối suy nghĩ kỳ lạ của mấy vị cao tầng tông môn.

Phần Tu không đáp. Hắn cũng chẳng rõ ràng chuyện này, không muốn nói bừa khiến Tật Vô Ngôn hiểu sai.

“Ta cần phải tu luyện lại một bộ pháp quyết luyện dược khác. Cái đang dùng hiện tại… cấp quá thấp rồi.” Tật Vô Ngôn còn chưa nói hết câu thì đột nhiên dừng lại, cùng lúc ấy, Phần Tu cũng lập tức cảm nhận được có người đang tiến gần về phía này.

Phần Tu vung tay áo rộng, nhấc mấy cành khô, lá rụng dưới đất lên che kín cái lò luyện đã vỡ nát của Tật Vô Ngôn. Hai người liếc nhau một cái, ăn ý vô cùng, không ai lên tiếng hay động đậy. Cả hai ngồi xếp bằng trên phiến đá nhẵn bóng, bất động như núi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc