Dứt lời, Hà Quân hừ lạnh một tiếng rồi xoay người bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại.
“Hà Quân!” – Diễm Tiêu gọi với theo, nhưng Hà Quân không đáp, vẫn cứ thế một mình rời đi.
Phần Tu trong lòng chỉ hừ lạnh một tiếng, hắn muốn để Tật Vô Ngôn tự mình nhìn cho rõ bản chất con người là thế nào.
Tật Vô Ngôn nhíu mày chặt lại, hắn thật không ngờ Hà Quân lại có thể nói ra những lời như vậy. Từ lúc còn ở trong bí cảnh cho tới khi cùng nhau chiến đấu, chỉ cần bọn họ cần, hắn chưa bao giờ tiếc lời, đan dược trong tay hắn luôn sẵn sàng chia sẻ. Vậy mà, đổi lại chẳng phải sự cảm kích, mà lại là những lời nghi ngờ đầy ác ý.
Chuyện hắn bảo ba người bọn họ cầm “Khu Ma Tán” đi “đánh yểm trợ” cũng chỉ là cách nói đùa, để họ không mang tâm lý nặng nề khi nhận lấy số thuốc quý đó. Ai ngờ vào tai Hà Quân, lại biến thành một sự thật trần trụi, rằng hắn dùng người làm khiên đỡ. Hắn là Luyện Dược Sư, chẳng lẽ lại không đủ tinh mắt nhìn người sao? Cần gì phải lấy ai đó làm lá chắn?
Phần Tu không cho hắn công khai bán “Khu Ma Tán” rộng rãi, cũng chỉ vì không muốn hắn bị dòm ngó. Loại thuốc hiệu quả cao như vậy, nếu rầm rộ đem bán, nhất định sẽ động chạm tới lợi ích của nhiều kẻ.
Đặc biệt là Dược Tông.
Dược Tông vốn luôn nhòm ngó Sinh Cơ Linh Tuyền – hiện giờ thứ ấy lại nằm trong tay Tật Vô Ngôn. Mục Nhiên và Bắc Minh Triệt, ai nấy đều không phải dạng dễ đối phó. Đợi khi họ trở về tông môn, chắc chắn sẽ đem chuyện này báo lại. Dược Tông không thể bỏ qua một cơ hội béo bở như vậy ở Ma Thú Hoang Nguyên, nên ý của Phần Tu chính là: cứ làm cho yên ổn, đừng để lộ quá nhiều, tránh rước phiền phức.
Nhưng người đời vốn khó tránh khỏi sự ích kỷ, luôn nhìn mọi chuyện từ góc độ của bản thân mà suy diễn, rồi dùng ác ý để đo lòng người khác.
Tật Vô Ngôn tự thấy bản thân chưa từng có lỗi với họ. Từ lúc quen biết đến nay, chỉ cần trong khả năng của mình, hắn đều dốc hết sức giúp đỡ. Ngay cả chuyện Phần Tu từng chiếm dụng Thiên Nguyên Trì của họ, Tật Vô Ngôn cũng đã thay mặt mà đưa ra bồi thường thỏa đáng.
Thế nhưng, xem ra trong mắt Hà Quân, một viên Tụ Khí Đan cực phẩm kia, e rằng còn chẳng bằng việc tự mình hấp thu linh khí trong Thiên Nguyên Trì. Có lẽ hắn cho rằng, chỉ cần được tu luyện trong Thiên Nguyên Trì, thì tu vi của hắn nhất định sẽ đột phá, vươn lên tầng cao hơn — mà thực tế, hắn thật sự nghĩ như vậy. Tuy hắn không nói ra miệng, nhưng trong lòng lại luôn khinh thường Phần Tu và cả Tật Vô Ngôn.
Diễm Tiêu thấy Tật Vô Ngôn – người luôn điềm đạm, nhẫn nhịn – nay sắc mặt đã lạnh lẽo đến mức không che giấu được, trong lòng cũng thấy khó xử, liền muốn lên tiếng an ủi:
“Vô Ngôn, lời Hà Quân nói… ngươi đừng để bụng mà…”
Tật Vô Ngôn giơ tay cắt ngang lời y, không muốn nghe thêm gì nữa.
Vừa mới đến Ma Thú Hoang Nguyên không bao lâu, hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra, cái gọi là "có lòng tốt mà không được báo đáp", chính là thế. Khi đứng trên tường thành, hắn từng thấy kẻ đã bán tin cho bọn họ – một kẻ đáng thương suýt nữa bị ném ra ngoài thành cho đàn ma thú – hắn đã động lòng trắc ẩn, muốn mở miệng cứu giúp. Thế nhưng còn chưa kịp lên tiếng, đối phương đã không ngần ngại bán đứng thân phận của hắn, chỉ để đổi lấy cơ hội sống cho bản thân. Vậy mà cũng nỡ nhìn người khác đi chết.