Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 441

Trước Sau

break
Đến trưa, khi cả nhóm dừng lại nghỉ ngơi, Phần Tu hiếm khi chủ động mở miệng:

“Tách ra đi. Ta và Vô Ngôn sẽ đi riêng, các ngươi tự lo lấy.”

Cả nhóm sửng sốt.

Bọn họ vốn nghĩ rằng – vì cùng đến từ một đế quốc, cùng tham gia khảo hạch của tông môn – nên khi đặt chân đến vùng đất nguy hiểm như Ma Thú Hoang Nguyên, cả nhóm sẽ luôn sát cánh hành động cùng nhau. Như thế, nếu gặp nguy hiểm cũng có thể kịp thời hỗ trợ lẫn nhau.


Dĩ nhiên, trong lòng bọn họ vẫn ôm hy vọng được Phần Tu che chở. Huống hồ bên cạnh còn có Tật Vô Ngôn – một Luyện Dược Sư, chỉ cần hai người này ở đó, họ sẽ luôn cảm thấy an toàn, chẳng phải lo chuyện mất mạng. Chính vì vậy, họ thật sự không ngờ rằng, vừa mới đặt chân vào Ma Thú Hoang Nguyên không bao lâu, Phần Tu đã đưa ra quyết định tách đoàn.

Tật Vô Ngôn đương nhiên hiểu rõ dụng ý của Phần Tu. Trên người hắn mang nhiều bí mật, ngày ngày hành động cùng mọi người, nhiều chuyện chẳng tiện bộc lộ – như việc luyện dược, nghiên cứu phương thuốc – đều phải lén lút tìm chỗ vắng người mà làm. Nhưng nếu chỉ có hắn và Phần Tu, thì mọi thứ sẽ đơn giản hơn rất nhiều, không cần phải giấu diếm.

Huống chi, Phần Tu vốn là người không ưa rắc rối. Người càng đông, phiền toái càng nhiều, hành trình cũng bị chậm trễ. Quan trọng nhất là, hắn đã giết La Điền – mà nghe đâu La Điền còn có một người ca ca đang ở trong Ma Thú Hoang Nguyên, chắc chắn sẽ tìm tới để báo thù. Tuy Phần Tu không hề sợ phiền phức, nhưng hắn lại ghét để người khác bị vạ lây vì chuyện của mình. Hắn càng không muốn mang nợ ân tình ai cả.

Thấy mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, Tật Vô Ngôn mở lời giải thích:

“Biểu ca ta nói vậy là vì không muốn kéo các ngươi vào hiểm cảnh. Biểu ca đã giết La Điền, mà La Điền còn có một ca ca đang ở Ma Thú Hoang Nguyên. Kẻ đó chắc chắn sẽ tìm biểu ca báo thù. Nếu các ngươi đi cùng chúng ta, rất có thể cũng sẽ bị liên lụy. Tách ra, không những tốc độ hành động nhanh hơn mà còn tránh được việc bị người của Minh Dương Tông truy sát.”

Hà Quân lập tức hừ lạnh một tiếng:

“Thật sự là vì sợ liên lụy tụi ta sao? Hay là trong mắt các ngươi, chúng ta chỉ là gánh nặng, nên tìm cớ để đá tụi ta ra?”

Tật Vô Ngôn vốn biết tính Hà Quân nói năng khó nghe, nhưng nghe hắn buông lời như thế vẫn không khỏi nhíu mày.

Phần Tu lại chẳng nể mặt, thẳng thừng đáp:

“Đúng vậy, là gánh nặng.”

“Ngươi…!” – Hà Quân giận dữ bật dậy. Hắn vốn tự cho mình là thiên tài kiêu hãnh, từ nhỏ được gia tộc nâng niu như ngọc. Vì đồng hành cùng bọn họ, hắn đã cố gắng thu liễm không ít, vậy mà không ngờ lại bị Phần Tu nói thẳng mặt như vậy.

Hà Quân nổi giận nói tiếp:

“Đừng có nói mấy lời dễ nghe kiểu đó. Nói gì mà sợ liên lụy chúng ta? Nếu những kẻ kia đã thấy chúng ta đi cùng các ngươi, thì dù có tách ra, các ngươi nghĩ bọn chúng sẽ bỏ qua cho bọn ta sao? Ai dám chắc chúng không quay sang tìm chúng ta trả thù?”


“Hay là các ngươi cố ý muốn tách chúng ta ra, để phân tán sự chú ý của đám người đó?”

Hà Quân như chợt hiểu ra điều gì, cười khẩy:

“Phải rồi, muốn bán dược kiếm lời, cũng phải có người đánh yểm trợ chứ. Để bọn ta đi trước thu hút sự chú ý của đám người Minh Dương Tông, còn các ngươi thì an toàn phía sau gom bạc. Với các ngươi, có chuyện gì là không thể làm chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc