Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 44

Trước Sau

break
Người đi đường ngang qua trước cửa nhà đấu giá Mạc thị, không ít người cũng nhận ra Phần Tu, ai nấy đều kinh ngạc không thôi. Hiển nhiên, Phần gia đã giấu rất kỹ tình hình của hắn suốt mấy năm qua. Danh tiếng thiên tài của Phần Tu, đến nay vẫn chưa ai ở Phượng Linh thành vượt qua được.

Người phụ trách nhà đấu giá Mạc thị khi nghe tin Phần Tu đích thân tới, kinh ngạc vô cùng, vội vàng chạy ra nghênh đón.

Với địa vị của Mạc thị ở Phượng Linh thành, muốn dò hỏi chút tin tức cũng chẳng khó gì. Người ngoài có thể không rõ, nhưng hắn thì biết rất rõ – hai năm trước, Phần Tu bị trọng thương, được người của Thanh Vân Tông đưa về Phần gia dưỡng thương. Trong suốt hai năm qua, tộc trưởng Phần gia đã nhiều lần bí mật mời danh y về xem bệnh, chứng thực rằng Phần Tu quả thực bị thương rất nặng.

Suốt hai năm trời, Phần Tu chưa từng bước ra khỏi đại môn Phần gia. Vậy mà hôm nay lại đột nhiên xuất hiện ở Mạc thị, hỏi sao người phụ trách không kinh ngạc cho được. Càng vì thế mà không dám chậm trễ nửa khắc.

Dù sao đi nữa, Phần Tu từng là người của Thanh Vân Tông. Dù hiện tại đang ở nhà dưỡng thương, biết đâu một ngày nào đó, hắn lại quay về tông môn. Với một nhân vật như vậy, nhà đấu giá Mạc thị tuyệt đối không thể đắc tội.


Chủ sự của nhà đấu giá Mạc thị là tam gia Mạc Phong Nham – một người tính tình hiền hòa, khôn khéo, luôn lấy phương châm "hòa khí sinh tài" làm gốc. Hắn cười ha hả bước ra từ sau cánh cửa, vừa đi vừa nói đùa: "Không biết cơn gió nào đã đưa Phần Tu thiếu gia đến đây, khiến nhà đấu giá Mạc thị của ta rực rỡ hẳn lên."

Mặc dù xét vai vế, Mạc Phong Nham được xem là trưởng bối của Phần Tu, nhưng hắn tuyệt chẳng tỏ vẻ kẻ trên, mà ngược lại, dáng vẻ luôn tươi cười thân thiện, đích thân ra đón tiếp, có thể thấy hắn vô cùng coi trọng Phần Tu.

"Mạc tam gia quá lời rồi, hôm nay ta đến đây chỉ để mua vài món đồ thôi."

Phần Tu cũng rất khiêm nhường, chắp tay hành lễ, giữ thái độ của vãn bối, gọi một tiếng "Mạc tam gia" thay vì "Mạc chủ sự", khiến Mạc Phong Nham càng thêm hài lòng, đánh giá cao Phần Tu hơn vài phần.

Mạc Phong Nham bật cười: "Phần Tu thiếu gia nếu cần gì, cứ phái người tới nói một tiếng là được, nhà đấu giá chúng ta nhất định sẽ ưu tiên chuẩn bị. Sao lại để ngươi tự mình phải đến tận nơi thế này? Mau, mời vào trong."

Phần Tu gật đầu, rồi quay sang nhìn Tật Vô Ngôn bên cạnh, dẫn hắn cùng đi vào trong.

Tật Vô Ngôn không ngờ Phần Tu lại nổi danh đến vậy ở Phượng Linh thành. Nhìn ánh mắt kính nể của những người xung quanh là đủ hiểu.

Mạc Phong Nham đích thân đưa họ đến một phòng khách riêng. Tiểu nhị thấy chủ sự tự mình tiếp khách, liền không dám sơ suất, rót trà cẩn thận rồi lặng lẽ lui ra.

"Không biết Phần Tu thiếu gia muốn tìm mua thứ gì?" – Mạc Phong Nham không vòng vo, hỏi thẳng vào việc chính.

"Ta cần một ngọc giản và một khối Huyền Vũ Mặc Ngọc."

Mạc Phong Nham nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe lên kinh ngạc, nhìn Phần Tu mấy lần. Nếu không biết rõ Phần Tu có thiên phú võ đạo kinh người, hắn còn tưởng người này là Luyện Trận Sư.

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Về ngọc giản thì mấy ngày trước ta vừa mới thu vào được ba cái. Nếu thiếu gia cần, ta sẽ làm chủ, chuyển nhượng trực tiếp từ nội bộ, không đưa ra đấu giá công khai."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc