Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 439

Trước Sau

break
“Đại… đại ca, bọn ta thật sự chưa từng làm chuyện gì thất đức đâu…”

“Ta hỏi ngươi cái đó bao giờ?” – Tật Vô Ngôn bật cười, vỗ nhẹ lên đầu một tên khiến hắn rụt cổ lại, không dám hó hé tiếng nào.

“Ta hỏi là, những người bệnh ở đây đi đâu cả rồi? Sao chẳng thấy ai hết vậy?” Hắn vốn định đến để giúp người bị thương, ai ngờ người thì không thấy, chuyện tốt cũng chẳng làm được.

“A… đại ca đang nói mấy người đó à?” – Một kẻ rụt rè đáp – “Họ đều rời đi rồi, đi tới thành trấn được Dược Tông bảo hộ rồi. Nghe nói bên đó có thể trị được thương tích do ma thú gây ra. Nơi đó là nơi tụ hội của các Luyện Dược Sư, chỉ đến đó mới mong giữ được mạng. Ta nhìn vị cô nương này thương thế không nhẹ, các người… vẫn nên mau chóng đi đi…”

Người kia hiển nhiên cũng từng ở trên tường thành đêm qua, nên nhận ra Hoa Khinh Khinh. Nàng vốn mặc váy trắng, lại bị máu thấm đỏ nửa người, nhìn qua ai cũng biết thương thế rất nặng.

Chính là – khi hắn lại nhìn về phía Hoa Khinh Khinh một lần nữa, thì chỉ thấy nàng dung nhan thanh tú, thần sắc hồng hào, tươi tỉnh như chưa hề bị thương.

“Chuyện này… chuyện này là sao…” – Hắn lắp bắp, há miệng mà không nói nên lời.

Tật Vô Ngôn sau khi nghe được tin cần biết, liền không dừng lại thêm, lập tức rời khỏi tòa thành, hướng về vùng trung tâm của Ma Thú Hoang Nguyên.

Đợi đến khi họ rời đi hẳn, mấy kẻ canh cửa mới dám thở phào, rồi thấp giọng lẩm bẩm những điều còn đang dang dở trong lòng:

“ Không thể nào! Rõ ràng đêm qua ta thấy nàng ấy bị thương, nửa người toàn là máu. Sao giờ lại như không có chuyện gì?”

Hoa Khinh Khinh mặc váy lụa màu nhạt, mà vết thương do ma thú gây ra thì sẽ không ngừng chảy máu, chẳng thể giấu nổi. Nếu giờ trên người nàng sạch sẽ không một vết máu, thì chỉ có thể chứng minh: thương thế của nàng đã hoàn toàn hồi phục.

Một người khác dè dặt nói:

“Chẳng lẽ… trong nhóm bọn họ… có Luyện Dược Sư?”


“Xàm! Nếu thật sự trong bọn họ có Luyện Dược Sư, thì đã sớm tới thành trấn do Dược Tông bảo hộ rồi, còn mò tới chỗ nghèo nàn như chúng ta làm gì?”

“Nhưng mà… chẳng phải sáng nay, toàn bộ dược liệu trong thành bảo hộ này đều bị bọn họ lấy đi rồi sao? Đó là toàn bộ dược liệu mà Minh Dương Tông gom góp được kể từ khi tiến vào Ma Thú Hoang Nguyên, tập trung về các thành trấn bảo hộ, giờ thì một mống cũng không còn.”

“Chỗ này là thành trấn bảo hộ nằm ở rìa ngoài nhất. Khi mọi người đều đổ về khu trung tâm, thì lý ra nơi ngoài rìa thế này là an toàn nhất. Vì vậy, mấy vị trấn thủ giả mới quyết định đặt kho dược liệu ở đây. Ai mà ngờ được La Điền sư huynh lại bị người ta đánh bại, mà kho dược liệu cũng bị quét sạch không chừa một nhánh! Không biết mấy vị trấn thủ ở nơi khác khi nghe tin, sẽ nổi trận lôi đình tới mức nào…”

“Các ngươi nói xem, nếu trong nhóm bọn họ không có Luyện Dược Sư, thì gom nhiều dược liệu thế để làm gì chứ?” – Có kẻ thật sự không nghĩ thông được.

Một người khác lập tức gõ vào đầu hắn một cái:

“Thì đem đi bán chứ còn sao nữa, ngốc! Ở Ma Thú Hoang Nguyên này, ai dám chắc bản thân không bị thương? Có nhiều dược liệu đến mấy cũng không bao giờ là thừa. Nếu không phải vậy, mấy vị trấn thủ của Minh Dương Tông đã chẳng hao tâm tổn trí cướp về nhiều dược liệu đến thế – mà toàn là Nguyên Tinh đấy!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc