“Ừ, được thôi.” Tật Vô Ngôn gật đầu, đáp không chút do dự.
Diễm Tiêu hiểu rõ dụng ý của Phần Tu: ngoài ba người họ ra, chẳng ai được chia. Chẳng cần nói cũng biết, đây là cách hắn dùng “Khu Ma Tán” để đền bù lại phần dược liệu mà ba người họ đã vất vả thu nhặt.
Cả ba nào dám nhận, vội vàng từ chối:
“Phần huynh, đừng nghe Diễm Linh nói bậy. Hắn xưa nay luôn thiếu suy nghĩ, huynh ngàn vạn lần đừng giận.”
Số dược liệu này, bọn ta chẳng qua chỉ là theo lệnh đi lấy về, công lao thật sự là nhờ Phần huynh đánh bại La Điền, mới tạo được uy thế khiến người ta khiếp sợ. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì tới bọn ta cả. Khu Ma Tán ấy… bọn ta nhận thì thấy áy náy, chi bằng Phần huynh thu hồi lại đi."
Diễm Tiêu nói là lời thật lòng. Nếu không nhờ Phần Tu đánh bại La Điền, bọn họ đến cả chỗ dừng chân trong thành này còn không có, nói gì đến chuyện ung dung dọn sạch kho dược liệu của người ta?
Phần Tu cũng không buồn nói nhiều, chỉ hơi ngẩng cằm ra hiệu cho Tật Vô Ngôn mang Khu Ma Tán phát cho họ.
Thấy cả ba người họ thần sắc căng thẳng lo lắng, Tật Vô Ngôn bật cười:
“Cầm lấy đi, coi như tiền công vất vả. Các ngươi muốn bán cũng được, giữ lại dùng cho mình cũng chẳng sai, tiện cho ta lấy cớ nhờ các ngươi hỗ trợ về sau.”
Nói rồi còn chớp mắt một cái, cố tình ôm lấy phần lợi về phía mình, để họ đỡ mang tâm lý nặng nề.
Cả ba người Diễm Tiêu đành phải nhận lấy số Khu Ma Tán kia. Nhìn mấy túi thuốc được gói bằng giấy bản thô sơ, họ suýt thì nhăn mặt, cố nén không biểu lộ ra.
Một loại thuốc thần hiệu như vậy, lại bị gói bằng thứ giấy tầm thường thế kia, nhìn mà xót ruột. Loại thuốc này, đừng nói là mang ra bán, đến tặng không người ta còn chưa chắc dám nhận – nhỡ đâu bôi vào chẳng những không chữa khỏi, lại làm thương tích nặng hơn thì khổ.
Diễm Linh thì im thin thít, nhưng trong bụng đã âm thầm khinh bỉ Tật Vô Ngôn một trận: thần dược như thế mà lại gói bằng giấy rẻ tiền, hắn đúng là tùy tiện đến mức hết nói nổi.
Tật Vô Ngôn tất nhiên thấy được nét mặt của họ, song chẳng buồn để tâm, chỉ cười nói:
“Đừng nhìn vỏ ngoài xấu xí, bên trong mới là thứ đáng giá. Mau lên, ra tới cửa thành là có thể kiếm được một mối rồi. Ngoài đó còn bao nhiêu người bệnh đang chờ.”
Nhưng khi Tật Vô Ngôn hí hửng chạy tới cửa thành, suýt chút nữa thì rớt cả mắt ra ngoài. Mảnh đất từng đầy rẫy người bị thương tối qua nay đã vắng tanh không một bóng. Cả chiến trường cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Nếu không phải mặt đất còn vương lại vài vết máu khô, e là chẳng ai nhìn ra được nơi đây đêm qua từng diễn ra một trận chém giết thảm khốc.
“Người đâu hết rồi? Sao lại biến mất sạch vậy?” – Tật Vô Ngôn ngạc nhiên đến sững người.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, phát hiện có mấy tên đeo huy chương đang lén lút trốn bên cạnh cửa thành. Thấy hắn nhìn qua, mấy kẻ vốn thuộc Minh Dương Tông – từng ỷ thế cậy quyền, ngạo mạn không ai sánh kịp – giờ lại cúi rạp người, chỉ hận không thể chui tọt vào tường thành trốn đi cho khuất mắt.
Tật Vô Ngôn giơ tay ngoắc một ngón:
“Ê, mấy ngươi kia, lại đây. Ta muốn hỏi chút chuyện.”
Tránh cũng không được, mấy kẻ kia đành rụt rè tiến tới, mặt mày như sắp khóc đến nơi: