Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 359

Trước Sau

break
Thân ảnh Phần Tu khẽ động, đã tới bên hồ lớn nhất. Hắn đưa tay kéo Tật Vô Ngôn từ trong hồ lên bờ.

Tật Vô Ngôn ướt sũng từ đầu đến chân nhưng chẳng màng, vừa lên tới nơi đã hấp tấp mở miệng:

“Biểu ca, mau đi! Dưới hồ có…”

Chưa kịp nói hết, bàn tay Phần Tu bỗng siết chặt tay hắn, ngăn không cho nói thêm lời nào.

Tật Vô Ngôn lúc này mới giật mình nhận ra – phía sau Phần Tu, đã có một đám người lần lượt xông đến. Hắn tưởng nơi này chỉ có một mình Phần Tu, ai ngờ lại có nhiều người như vậy, mà vừa rồi hắn lại hoàn toàn không phát hiện ra. Trong mắt hắn khi đó… chỉ có một mình biểu ca.

“Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?” – Nam Hồng giận dữ gầm lên. Trong lòng hắn dâng lên một linh cảm vô cùng đáng sợ.

Nam Mạnh Quốc bọn họ… rất có thể đã bỏ lỡ Thiên Nguyên Trì lớn nhất rồi.


Diễm Linh vừa cười vừa bước tới:

“Vận khí của ngươi đúng là tốt đến mức khiến người ta phát hờn, vừa vào đã bị truyền tống thẳng đến Thiên Nguyên Trì, làm hại bọn ta phải khắp nơi tìm kiếm.”

Câu này nàng nói là để người ngoài nghe, chứ ai ở đây mà không hiểu rõ — Tật Vô Ngôn tuyệt đối không thể bị truyền tống tới tận đây. Bởi nơi này là chỗ sâu nhất trong bí cảnh, cánh cổng bí cảnh không thể nào đưa người đến xa như thế. Nói cách khác, chắc chắn hắn đã đi bằng một con đường khác để đến được nơi này.

Còn con đường đó là gì, lúc này không phải lúc để nói ra.

“Thiên Nguyên Trì?” Tật Vô Ngôn khựng lại, “Nơi này là Thiên Nguyên Trì sao?”

Mọi người lập tức im bặt.

[Ngươi không biết đây là Thiên Nguyên Trì, thế thì ngươi ngâm mình ở trong đó làm cái gì?]

Tật Vô Ngôn liếc mắt nhìn quanh một lượt, quả nhiên thấy ba ao nước hình tròn. Nước trong ao trong vắt lấp lánh, xanh biếc như phỉ thúy, sâu thẳm khó lường, đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt. Chỉ tiếc khi nãy hắn quá hoảng loạn, căn bản không để tâm xem nước ở đây có gì khác thường.

Trên bờ Thiên Nguyên Trì là nham thạch đen cứng như sắt, ba cái ao này lại giống như ba viên đá quý màu bích ngọc, được khảm chặt trên phiến nham thạch đen sì rộng lớn.

Hiện tại bọn họ đang đứng cạnh cái ao lớn nhất. Khi nãy Tật Vô Ngôn chính là từ trong ao lớn đó bò lên.

Giờ phút này hắn mới nhớ lại, lúc còn ở dưới lòng đất, hắn nhìn thấy ánh sáng từ tam thúc truyền tới. Thì ra ánh sáng đó là từ ba cái ao này mà ra. Hắn bị hút vào cái ao lớn nhất, phần vì lỗ thông bên kia rộng hơn, lực hút cũng mạnh hơn, mà hắn khi đó lại đang trong hình thú, thân thể nhỏ nhẹ, nên mới bị hút thẳng ra đây.

Cũng may là trước khi lộ diện, hắn đã biến trở lại hình người. Nếu không, bị nhiều người thế này thấy được bộ dạng thú hình của hắn, hậu quả e là khó mà tưởng tượng nổi.

“Kim Diễm Quốc các ngươi đúng là vô liêm sỉ! Miệng thì nói lời hay ý đẹp, hứa hẹn sẽ liên thủ với chúng ta tiêu diệt bầy Ma Vượn ở Liệt Sơn, sau đó cạnh tranh công bằng ở Thiên Nguyên Trì, ai tới trước cái ao lớn nhất thì thuộc về người đó. Thế mà không ngờ các ngươi đã âm thầm sai người đi đường khác đến trước rồi! Vô sỉ đến tột cùng!”

Sí Mẫn rốt cuộc cũng bùng nổ.

Kiều Nhượng và Ninh Phi vẫn đang bị trọng thương. Tuy có uống đan dược chữa trị, nhưng ít nhất trong lúc này cũng chưa thể hồi phục. Dù vậy, Sí Mẫn vẫn không thể khoanh tay đứng nhìn cái ao lớn nhất bị người của Kim Diễm Quốc chiếm lấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc