Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 358

Trước Sau

break
Nam Hồng sững sờ trong chốc lát, sau mới phản ứng lại, giận dữ hét lớn:

“Chặn hắn lại cho ta!”

Không còn ai mặn mà đánh nhau nữa, tất cả lập tức quay sang rượt theo bóng người đang dẫn đầu phía trước. Nhưng tốc độ của Phần Tu thật sự quá nhanh, khiến bọn họ phải dốc toàn bộ thủ đoạn mới không bị bỏ lại quá xa. Dù vậy, muốn bắt kịp hắn thì… lại gần như không thể.

“Đáng chết! Tên này sao lại nhanh như vậy? Hắn rốt cuộc là ai?” – Nam Hồng nghiến răng mắng lớn, trong lòng vừa tức giận vừa bất lực.

Trái lại, Diễm Tiêu thì lại vô cùng phấn khởi. Dù thế nào đi nữa, chỉ cần Phần Tu là người đầu tiên đặt chân đến Thiên Nguyên Trì, thì Kim Diễm Quốc bọn họ sẽ giành được lợi ích lớn nhất – vậy là đủ, mọi chuyện đều tốt đẹp!

Càng lúc càng gần Thiên Nguyên Trì, nhưng đúng lúc ấy, bóng người phía trước bỗng khựng lại, đứng yên tại chỗ, không tiến thêm bước nào nữa.

Mọi người phía sau vừa đuổi tới cũng đều sững sờ đứng lại, ánh mắt đổ dồn về phía trước.

Trong ba hồ Thiên Nguyên Trì, hồ lớn nhất… giờ phút này lại có một người đang ngâm mình trong đó!

Người ấy vận trường y trắng như ánh trăng, mái tóc đen dài rối tung buông xõa, làn da trắng hơn tuyết, ngũ quan tinh tế như được điêu khắc tỉ mỉ, đẹp đẽ đến gần như không thực. Cả người toát lên khí chất thoát tục, thanh cao như một đóa băng liên độc lập giữa trời đất, khiến người nhìn không khỏi ngẩn ngơ.


Bạch y phiêu dật, tóc đen tung bay, y phục và mái tóc hắn lững lờ nổi theo dòng nước, chẳng vướng víu cũng chẳng cố định, trôi nổi nhẹ nhàng như khói sương. Thế nhưng, trên gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia lại là vẻ hoảng hốt xen lẫn kinh sợ, hắn đang ra sức bơi về phía bờ.

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu lên, như có linh cảm. Quả nhiên, vừa nhìn liền bắt gặp một bóng dáng cao gầy, khí chất lạnh lùng như băng tuyết – chính là thân ảnh hắn luôn mong ngóng.

Khuôn mặt Tật Vô Ngôn lập tức rạng rỡ, mừng đến mức muốn khóc, vội vã vẫy tay, sốt ruột gọi lớn:

“Biểu ca! Biểu ca, cứu ta với!”

Không sai, người đang vùng vẫy trong Thiên Nguyên Trì kia chính là Tật Vô Ngôn.

Trước đó, hắn bị lốc xoáy dưới hồ hút vào, đầu óc choáng váng, cứ thế xoay vòng theo dòng nước cuồn cuộn. Hắn có thể cảm nhận được thân thể mình không ngừng bị cuốn lên cao, bên tai còn vang vọng tiếng gầm dữ tợn của mãnh thú, cùng những âm thanh “rầm rầm” như nước đập vào tường đá, chấn động cả trời đất. Rõ ràng là con yêu thú ngũ cấp kia chưa chịu buông tha, vẫn đang liều mạng đâm vào mặt nước, tìm cách lao lên.

Tật Vô Ngôn không biết nó có thành công hay không. Giữa sự khủng hoảng và sợ hãi tột độ, hắn bị hút vào một xoáy nước khác – có phần lớn hơn. Trong lúc còn đang mơ hồ, hắn bị va vào vách đá hai lần, không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ biết đột nhiên thân thể lại biến về hình người, rồi từ đáy nước nổi lên mặt hồ.

Hắn hoảng loạn đến tột độ, sợ con yêu thú kia đào đất xông lên truy sát, nên vừa ngoi khỏi mặt nước đã hấp tấp tìm đường lên bờ. Ngay khoảnh khắc ấy, hắn trông thấy Phần Tu.

Phần Tu vốn không ngờ lại gặp được Tật Vô Ngôn ở đây. Hắn đến chỉ để ổn định thế cục giữa các phe, dẹp yên Diễm Tiêu bọn họ, rồi sẽ đi tìm người. Ai ngờ, tiểu tử này lại tự mình nổi lên giữa hồ, nhưng nhìn dáng vẻ hoảng loạn ấy thì rõ ràng không phải vì muốn tu luyện mà ngâm mình trong Thiên Nguyên Trì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc