Đây là lần đầu tiên hắn bước vào trong bí cảnh, cái gì cũng thấy mới lạ, nhìn đâu cũng cảm thấy thú vị.
“Ngươi đúng là có cái tâm thật lớn…” – Trường Sinh bó tay, đành mặc hắn muốn đi đâu thì đi, tiếp tục lang thang chẳng mục tiêu.
Người khác vì một suất vào bí cảnh này mà tranh nhau đến đầu rơi máu chảy, còn hắn có được danh ngạch rồi thì chỉ xem như một chuyến dạo chơi. Thật đúng là tức chết cũng chẳng ai đền nổi!
Đi được một đoạn, Tật Vô Ngôn bỗng dừng chân, hít hít mũi:
“Gì thế này? Thơm quá đi mất!”
Tuy Trường Sinh không thể ngửi được mùi hương, nhưng cảm giác của hắn thì vô cùng nhạy bén.
“Hửm? Xem ra trong bí cảnh này thực sự có bảo vật.”
“Ở phía trước đó, chúng ta mau đi xem!” – Mùi hương kia thực sự quyến rũ, khiến Tật Vô Ngôn không nhịn được hít lấy hít để, giống như con mèo ngửi thấy mùi cá, cứ thế lần theo hương thơm mà đi.
Đi chưa được bao lâu, cảnh sắc xanh mướt trước mắt chợt biến mất, thay vào đó là một khoảng đất hoang khô cằn hiện ra. Mặt đất vốn có cỏ dại và cây cối, giờ lại khô héo, tàn úa như thể toàn bộ sinh khí đã bị rút cạn.
“Mau, mau lại gần xem thử! Mảnh đất này hoàn toàn mất đi sinh cơ, e rằng toàn bộ nguyên khí cùng linh lực đã bị hấp thu hết. Phía trước rất có thể có thiên địa linh vật hiếm thấy!”
Tật Vô Ngôn nhanh chóng bước tiếp, tại khu trung tâm của vùng đất hoang rộng chừng nửa dặm, hắn trông thấy một gốc cây nhỏ cao ngang lưng người. Cây có lá xanh tươi mơn mởn, trên cành lủng lẳng vài quả màu trắng ngà, mỗi quả to bằng nắm tay. Quả lớn trĩu cành, nhìn một cái đã thấy thích mắt vô cùng.
Tật Vô Ngôn lao nhanh đến gần, vòng quanh gốc cây đi một vòng, nhưng chẳng nhận ra đó là loại cây gì.
Đúng lúc này, giọng Trường Sinh vang lên đầy kích động, đến mức run rẩy cả lên:
“Đây là… đây là… Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả sao?”
Trường Sinh gần như hét toáng lên, hiển nhiên là đã phấn khích đến tột cùng.
“Cái đó là gì?” – Tật Vô Ngôn vẫn rất bình tĩnh, vì hắn căn bản không biết Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả là thứ gì. Hắn chỉ cảm nhận được hương thơm toả ra từ những trái cây ấy thực sự mê hoặc lòng người.
“Đây là báu vật đó! Hồi Thiên Thánh Nguyên Quả – một vạn năm mới kết trái một lần. Trong vạn năm đầu tiên, nó chỉ kết ra đúng một quả. Nếu không ai hái kịp lúc chín, quả sẽ tự héo rụng, dược lực sẽ bị thân cây hấp thu trở lại. Đến vạn năm thứ hai, nó sẽ kết được hai quả. Cứ thế lặp lại, mỗi vạn năm tăng thêm một trái. Nhìn quả lớn trĩu cành thế kia… chắc cây này đã sống đến mấy vạn năm rồi!”
“Không ổn!” – Trường Sinh bỗng nhiên hét lên kinh hoảng – “Dược quả lan hương ngàn dặm, chẳng lẽ là muốn… Vô Ngôn, mau! Mau đếm xem trên cây có bao nhiêu quả!”
Tật Vô Ngôn bị sự kích động của Trường Sinh làm cho cũng khẩn trương theo. Nhìn dáng vẻ nghiêm trọng như thế, chắc chắn đây là bảo vật cực quý. Hắn lập tức chăm chú đếm từng quả một…
“Có chín quả.”
“Thật sự là chín quả!” – Trường Sinh bất chợt bật cười ha hả – “Ngươi đúng là may mắn đến mức không nói nên lời! Khó trách một quốc gia nhỏ yếu như Kim Diễm Quốc, vậy mà lại có thể xuất hiện một yêu nghiệt như Phần Tu tại cái nơi nhỏ bé như Phượng Linh thành! Toàn bộ Kim Diễm Quốc, bởi vì có ngươi, vận số cũng thay đổi, một đường thuận lợi bước lên mây xanh!”