Bậc Thầy Luyện Đan Vô Song

Chương 329

Trước Sau

break
Dù ba bên vốn không ưa nhau, nhưng ai cũng tự kiềm chế, không dám manh động. Bởi lẽ mỗi quốc gia đều thuộc về ba thế lực tông môn khác nhau, nếu xảy ra xung đột, tất sẽ làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa các tông môn. Thế nên, cả ba phe đều âm thầm cảnh giác lẫn nhau, nhưng chẳng ai dám thực sự ra tay khiêu khích.

...

Tật Vô Ngôn chỉ cảm thấy trước mắt lóe sáng, sau đó không còn thấy gì nữa. Như thể vừa xuyên qua một bức tường nước, quanh người xuất hiện chút lực cản, kế đó là một khoảng không gian rộng lớn trống trải.

Một luồng nguyên khí dày đặc lập tức ập tới, khiến hắn sặc đến mức ho khan mấy tiếng, mãi sau mới dần mở mắt ra được.

Trước mắt hắn là một thế giới xanh mướt, núi non trập trùng, rừng rậm um tùm, cỏ dại chen kín lối đi nhỏ – thoạt nhìn chẳng khác gì thế giới bên ngoài. Có điều, nơi này nguyên khí trong thiên địa vô cùng nồng đậm, khắp bí cảnh tựa như được gột rửa sạch sẽ, không khí trong lành thanh mát, hít thở một hơi cũng khiến cả người thư thái dễ chịu.

Đợi đến khi Tật Vô Ngôn thích nghi với hoàn cảnh nơi đây, vừa quay đầu lại, hắn lập tức sững sờ.

Không có ai bên cạnh!

Hắn tròn xoe mắt. Rõ ràng hắn nhớ là mình đã đi sát bên Phần Tu tiến vào, hơn nữa còn đi cùng mấy người khác của Kim Diễm Quốc. Sao giờ chỉ còn lại mỗi mình hắn? Những người kia đâu hết rồi?

Tật Vô Ngôn lập tức cảm thấy rợn sống lưng, bồn chồn như một đứa trẻ lạc đường giữa chốn xa lạ. Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng, thật sự không thấy lấy một bóng người, cứ như cả thiên địa này chỉ còn mỗi mình hắn tồn tại.

Hắn bất an, khẽ gọi một tiếng thật nhỏ:

“Biểu ca… ngươi đang ở đâu vậy?”


Giọng nói già nua vang lên trong đầu Tật Vô Ngôn:

“Đừng có gọi nữa, chắc chắn các ngươi đã bị truyền tống đến những vị trí khác nhau rồi.”

Nghe thấy giọng Trường Sinh, Tật Vô Ngôn mới thoáng trấn tĩnh lại:

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Những người khác đâu cả rồi?”

“Cửa vào bí cảnh nào cũng có cơ chế truyền tống ngẫu nhiên. Mỗi người bước vào đều có thể bị dịch chuyển đến một vị trí khác nhau. Gặp may thì có thể bị truyền tống cùng người khác, còn xui xẻo thì như ngươi, bị tách ra một mình.” – Giọng Trường Sinh mang chút vẻ hả hê.

Tật Vô Ngôn vò đầu bứt tóc:

“Vì sao không ai nói với ta trước chuyện này?”

Trường Sinh hừ một tiếng:

“Lúc bước vào, ta còn thấy Phần Tu nắm tay ngươi kia mà. Nhưng chính ngươi tự rút tay lại, trách ai được?”

“Gì cơ? Ta...”

Tật Vô Ngôn nghẹn lời. Khoảnh khắc trước khi bước vào cánh cửa đó, đúng là Phần Tu có nắm tay hắn. Nhưng lúc ấy, Tật Vô Ngôn đột nhiên thấy xấu hổ quá nên đã rụt tay về. Kết quả...

“Chẳng lẽ… biểu ca nắm tay ta là để tránh bị lạc nhau sao?” – Tật Vô Ngôn lắp bắp, giọng có chút không chắc chắn.

“Chứ còn sao nữa? Phần Tu nắm tay ngươi làm gì? Ngươi đâu phải mỹ nhân mềm mại thơm tho gì mà bảo dắt tay là vì có tình cảm.” – Trường Sinh không nhịn được buông một câu châm chọc.

Tật Vô Ngôn cạn lời. Câu nói đó khiến hắn thấy có chút chạnh lòng, nhưng cũng chẳng suy nghĩ sâu xa làm gì, nhanh chóng bỏ qua cảm giác khó chịu ấy rồi bắt đầu cất bước đi về phía trước.

“Ta nhớ phụ hoàng từng nói, bí cảnh này cũng không quá rộng. Ta sẽ đi tìm bọn họ.” – Tật Vô Ngôn vẫn giữ thái độ lạc quan.

“Phụ hoàng ngươi nói không lớn, nhưng không có nghĩa là nhỏ như ngươi tưởng. Nếu cứ lang thang không mục tiêu như vậy, e rằng đến lúc bí cảnh đóng lại, ngươi cũng chưa tìm được ai đâu.” – Trường Sinh cảnh báo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc